Đôi tay của Thịnh Tê trước năm lớp 12 gần như chưa từng đụng vào việc nhà, cũng chẳng chịu làm bài tập, được nuông chiều đến mức còn đẹp hơn cả tay của người chơi piano như Ôn Liễm.
Chỉ dùng để chơi game và vẽ tranh, việc khác đều không làm được.
Ôn Liễm từng cảm thán, bàn tay đẹp thế này mà sao chữ viết lại xấu thế.
Sau này, Thịnh Tê trở thành một game thủ có tiếng ở tỉnh Y, tuy lên đại học mới bắt đầu chơi nhưng không còn si mê như trước. Luyện chữ bao năm, chữ viết cuối cùng cũng xứng tầm với đôi tay, thi thoảng ký tên còn được khen đẹp.
Những bức tranh vẽ ra cũng đủ nuôi sống bản thân, được một nhóm nhỏ hâm mộ cuồng nhiệt.
Thế nên, thứ đắt giá nhất trên người cô chính là đôi tay này: xinh đẹp và quý giá.
Dùng trên người Ôn Liễm, coi như không phụ tấm chân tình của nàng. Thịnh Tê tự luyến nghĩ thế.
Đôi môi khẽ ngậm lấy nụ hoa, nhẹ nhàng khơi mào một trận mưa xuân ẩm ướt.
Có lẽ do tuổi tác, giọng Ôn Liễm bây giờ trầm hơn, chậm hơn so với vài năm trước. Như hòn đá cuội được dòng suối mài dũa, khi chạm vào thường chỉ phát ra những âm thanh bình thản không chút gợn sóng.
Nhưng lúc này đây, hơi thở của nàng không kìm được mà trào dâng, rồi tan ra mềm mại.
Nghe kiều diễm đến êm tai, quyến rũ đến mê người.
Cách nói chuyện bây giờ lại giống Ôn Liễm ngày xưa, chứa chan cảm xúc nồng nàn. Dù không trong trẻo rạng rỡ như Thịnh Tê, nhưng âm sắc ấy khiến người nghe cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Thịnh Tê chẳng còn tâm trí đâu để nghe xem nàng nói gì, chỉ khi cơ thể nàng phản ứng mạnh mẽ, cô mới lờ mờ nghe thấy tín hiệu. Cô nghe thấy Ôn Liễm nài nỉ cô dừng lại, đừng làm thế nữa.
Giọng điệu thật sự đáng thương, khiến Thịnh Tê không đành lòng.
Cô dừng lại thật, ôm lấy Ôn Liễm, hôn lên trán và má nàng. Muốn nàng bình tĩnh lại, đừng đỏ hoe đôi mắt như bị ai bắt nạt thế kia.
Lúc ôm Ôn Liễm, những ngón tay và lòng bàn tay ướt đẫm của cô áp vào tấm lưng trần mịn màng của nàng. Cô thấy khó chịu, muốn lau khô chỗ nước đó đi. Tiện tay lau ngay tại chỗ, tiếc là lưng Ôn Liễm quá nhạy cảm, không chịu nổi, mới bị cọ hai cái đã bắt đầu né tránh.
Nàng chẳng còn chỗ nào để trốn, cứ xoay qua xoay lại rồi rúc hẳn vào lòng Thịnh Tê.
Thịnh Tê lại thấy nàng thật đáng thương, yêu chiều cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.
Đêm giữa tháng Mười lạnh như ánh trăng. Dù cả hai đang toát mồ hôi nhưng không mảnh vải che thân thế này rất dễ bị cảm.
Thịnh Tê kéo chăn đắp lên người cả hai.
Định bụng thế là xong.
Nhưng khi cô hôn Ôn Liễm lần nữa, nàng lại chủ động sáp lại, quấn lấy cô như đang đòi hỏi điều gì đó.
Ban đầu Thịnh Tê chưa hiểu, đến khi hiểu ra thì mọi chuyện đã tiếp diễn như lúc nãy.
Họ ôm chặt lấy nhau. Ôn Liễm cúi đầu tựa vào vai cô, cô lặng lẽ lắng nghe những âm thanh vụn vỡ của nàng.
Ôn Liễm không thích piano, nhưng Hàn Nhược Hoa thích nàng đàn. Nàng bị ép học đến tận cấp ba, đàn cũng khá. Hôm đến ăn cơm, Thịnh Tê để ý thấy đàn piano phủ đầy bụi, chắc Ôn Liễm đã lâu không chạm vào.
Giờ khắc này, Thịnh Tê cảm thấy mình mới là nghệ sĩ dương cầm tài ba, còn Ôn Liễm là nhạc cụ của cô, là linh hồn hòa hợp với cô. Họ cùng nhau tấu lên một bản nhạc, Thịnh Tê dần không phân biệt được là mình đang thao túng Ôn Liễm, hay chính Ôn Liễm đang điều khiển mình.
Chẳng bao lâu sau Ôn Liễm lại bảo cô dừng lại. Lần này cô không nghe lời cầu xin ấy nữa.
Tay cô ướt đẫm rồi.
Còn nghe lời làm gì nữa chứ.
Có lẽ bất mãn vì sự thờ ơ của cô, tay Ôn Liễm sau lưng cô đột nhiên dùng sức. Dù không để móng tay dài nhưng với lực bấu víu ấy, Thịnh Tê vẫn thấy đau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!