"Hôn là sự gặp gỡ của hai linh hồn trên đôi môi người yêu."
...
Năm mười bảy tuổi, Thịnh Tê đi xem phim cùng Ôn Liễm. Đôi môi bị người trong mộng lướt nhẹ qua, như bị trúng bùa yêu, mỗi ngày mở mắt hay nhắm mắt đều chỉ nghĩ về người gieo bùa.
Rất nhiều năm về sau, Thịnh Tê đã quên mất tên bộ phim năm ấy, nhưng nụ hôn thì vẫn còn nhớ như in.
Tâm tư không thuần khiết, cô chột dạ lẩn trốn trong bóng tối, không dám nhìn Ôn Liễm, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào nữ chính trên màn hình, chẳng biết người ta đang nói cái gì.
Thịnh Tê chưa từng sợ ai.
Giáo viên tiểu học hay dùng thước đánh vào lòng bàn tay, giáo viên cấp hai thường xuyên gọi bà nội lên nói chuyện để gợi ý quà cáp, giáo viên cấp ba phạt cô đứng ngoài hành lang để mặc bạn bè cười chê... Những người hung dữ nhất cô đều đã gặp qua.
Thịnh Tê có thể nhìn thẳng vào mắt họ mà cười cợt nhả.
Nhưng kể từ ngày hôm đó, cô bắt đầu thấy sợ Ôn Liễm. Ôn Liễm khiến cô trở nên kỳ lạ.
Suy nghĩ kỳ lạ, hành động cũng kỳ lạ.
Nhưng Thịnh Tê không hề bài xích cảm giác đó.
Ôn Liễm không thể cầm điện thoại nhắn tin cho cô mỗi ngày. Thịnh Tê sợ Hàn Nhược Hoa kiểm tra nên chỉ dám nhắn những chuyện vặt vãnh.
Dù trong lòng muốn nói với Ôn Liễm rằng: Tớ nhớ cậu lắm.
Đêm Giao thừa, Thịnh Tê nhận được sự cho phép đặc biệt, gọi điện cho Ôn Liễm
- người hiếm hoi lắm mới được dùng điện thoại.
Cô líu lo kể chuyện này chuyện kia, Ôn Liễm thi thoảng đáp lại vài câu. Thấy sắp hết một tiếng đồng hồ, nàng bắt đầu xót tiền điện thoại thay Thịnh Tê.
Thịnh Tê nghe tiếng lật sách sột soạt ở đầu dây bên kia, bỗng thấy tủi thân: "Tớ thấy cậu chỉ muốn đọc sách chứ đâu muốn nói chuyện với tớ."
"Tớ không muốn nói chuyện với cậu thì sao lại nghe máy lâu thế này?" Ôn Liễm đặt sách xuống, dịu dàng dỗ dành.
"Thế cậu có nhớ tớ không?"
"Nhớ chứ."
Câu trả lời quá đỗi thẳng thắn. Thịnh Tê vui mừng nhưng cũng thoáng chút hụt hẫng khi nhận ra, cái "nhớ" của Ôn Liễm là nỗi nhớ bạn bè bình thường, không giống với nỗi nhớ của cô.
Cúp điện thoại, Thịnh Tê bắt đầu suy nghĩ, liệu cô có thể ở bên cạnh Ôn Liễm với tư cách bạn bè được bao lâu nữa.
Sau khi tốt nghiệp, Ôn Liễm chắc chắn sẽ vào trường đại học danh giá, còn Thịnh Tê có đỗ đại học hay không vẫn là ẩn số. Cô vẫn còn đang tự mãn vì kỳ thi vừa rồi qua điểm sàn.
So sánh như vậy khiến cô thấy xấu hổ.
Thịnh Tê hạ quyết tâm, sau này phải đến thành phố nơi Ôn Liễm học, hoặc ít nhất là ở gần đó để cuối tuần có thể bắt xe sang thăm nàng.
Cô biết rất rõ, mình không thể không học đại học.
Nếu không, dù tương lai có cùng ở một thành phố, dù cô có tiền tiêu xài, nhưng khoảng cách giữa họ sẽ ngày càng xa.
Những gì Ôn Liễm nói, cô sẽ không hiểu. Thế giới mà Ôn Liễm trải qua, cô sẽ không thể chạm tới.
Kỳ nghỉ đông không có Ôn Liễm giám sát, Thịnh Tê lười luyện chữ hẳn, nửa tháng mới viết được hai trang.
Tuần cuối cùng của kỳ nghỉ, cô mới bắt đầu làm bài tập. Ôn Liễm bảo có thể chép bài của nàng, nhưng một số bài nhất định phải tự động não.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!