Chương 33: (Vô Đề)

Quán ăn này chuyên phục vụ các món cơm gia đình thường ngày, rất hợp khẩu vị người Vũ Giang. Ngay cả Hứa Đồng Đồng là người nơi khác đến cũng tấm tắc khen ngon.

Quán đông khách đến mức người đến sau phải lấy số chờ bàn. Giữa không gian ồn ào náo nhiệt ấy, Ôn Liễm vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ "tâm bất biến", như thể cả thế giới này chỉ có mình nàng đang ngồi đây.

Nàng hoàn toàn không để tâm đến xung quanh, chỉ lẳng lặng gắp thức ăn, đưa vào miệng, lau miệng, thi thoảng liếc nhìn Thịnh Tê một cái.

Hàn Nhược Hoa vui vẻ kể lại chuyện đi chơi mấy hôm nay, đại loại là ăn gì, ngắm cảnh ở đâu, cả nhà nói cười rôm rả.

Phong cảnh vùng này na ná nhau, chẳng qua là người ở chỗ này chán rồi thì chạy sang chỗ người khác chán để đổi gió thôi, vậy mà ai cũng hào hứng không biết mệt.

Hứa Đồng Đồng tranh thủ quảng cáo cho quê mình: "Sau này mọi người có thời gian thì đến tỉnh Y chơi nhé, non nước hữu tình lắm, khác hẳn ở đây, lại còn nhiều món đặc sản ngon tuyệt nữa. Đúng không chị?"

Thịnh Tê gật đầu phụ họa, nhưng thực ra người Vũ Giang không quen khẩu vị tỉnh Y cho lắm. Hồi mới sang đó, bữa nào cô cũng chẳng buồn ăn.

Không biết có phải do mình quá nhạy cảm hay không, nhưng Thịnh Tê để ý thấy sau câu nói của Hứa Đồng Đồng, nụ cười trên mặt Hàn Nhược Hoa thoáng cứng lại, như thể có điều muốn nói nhưng lại phải kìm nén xuống.

Dù miệng vẫn đáp "Được", nhưng không còn vẻ vui vẻ như ban nãy.

Ôn Liễm rũ mắt, im lặng không nói một lời.

Hàng mi dài cong vút khẽ chớp động, che giấu đi những cảm xúc trong đôi mắt.

Nếu lúc này có ai chụp ảnh bàn ăn của họ, sẽ thấy một bức tranh kỳ lạ: ba người trò chuyện khí thế ngất trời, còn một người như bị ghép vào, lạc lõng hoàn toàn.

Thịnh Tê bỗng muốn gọi tên Ôn Liễm, kéo nàng vào câu chuyện.

Khi chỉ có hai người, Ôn Liễm rất chịu khó nói chuyện, thậm chí còn chủ động tìm đề tài. Ngược lại trong hoàn cảnh náo nhiệt thế này, nàng lại im thin thít.

Cơm nước xong xuôi chưa đến tám rưỡi. Hứa Đồng Đồng chưa muốn về nhà, đòi đi dạo phố nên chào tạm biệt mẹ con Hàn Nhược Hoa.

"Dì Hàn về trước đi ạ, con với chị đi dạo một lát rồi về."

Hàn Nhược Hoa quay sang nhìn Ôn Liễm. Thịnh Tê hiểu ý, chủ động mở lời: "Ôn Liễm đi cùng không?"

Hàn Nhược Hoa lập tức cười tươi, quay sang khuyên con gái: "Về nhà sớm cũng chẳng có việc gì, con đi chơi với bạn đi."

Thịnh Tê đoán Ôn Liễm sẽ không đồng ý. Nàng với Hứa Đồng Đồng không thân, lại mệt mỏi cả ngày rồi, chắc chắn muốn về nhà nghỉ ngơi sớm.

Nhưng Ôn Liễm lại gật đầu: "Được."

Đường phố về đêm rực rỡ ánh đèn, có lẽ do trời lạnh nên không đông đúc hỗn loạn như mọi khi.

Tiếng địa phương Vũ Giang tuy không lọt tai lắm nhưng cũng không đến nỗi khó hiểu. Hứa Đồng Đồng học lỏm vài câu, Thịnh Tê sửa phát âm cho em gái, nghe con bé cười ha hả khen "Quê mùa thật đấy" thì cảnh cáo: "Cẩn thận bị người đi đường nghe thấy đánh cho bây giờ."

Hứa Đồng Đồng bịt miệng cười, đặt trà sữa trên app xong liền hăm hở dẫn đường đến quán. Cô nàng đi trước, thi thoảng ngoái lại nói chuyện với hai người phía sau.

Nhân lúc Đồng Đồng quay đi, Ôn Liễm dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào tay Thịnh Tê: "Lạnh không?"

Thịnh Tê vốn không định đi dạo phố, tưởng ăn xong là về nên chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, đúng là lạnh thật. Nhưng cô không muốn nói thật với Ôn Liễm, mạnh miệng đáp: "Cũng tàm tạm."

Kiểu trả lời này Ôn Liễm đã nghe mòn tai hồi cấp ba. Cái người lười mặc ấm này dù có run cầm cập vẫn cố tỏ ra vẻ phong trần, coi thường thời tiết.

Nàng định cởi áo khoác đưa cho Thịnh Tê, nhưng vừa kéo khóa xuống thì Thịnh Tê đã ngăn lại, kéo lên giúp nàng: "Cởi ra là cảm đấy, đừng lo cho tôi, không lạnh thật mà."

Hứa Đồng Đồng nghe thấy tiếng nói chuyện, quay lại thì thấy chị mình đang đứng sau lưng Ôn Liễm, hai tay đặt lên vai người ta.

Thịnh Tê cao hơn Ôn Liễm gần nửa cái đầu, tư thế này trông như đang ôm người ta từ phía sau vậy.

Ôn Liễm vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, không hề tỏ ra khó chịu hay bị mạo phạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!