Hứa Đồng Đồng nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, thẳng thắn đáp: "Thế thì chị chụp thẳng con chó cho người ta xem là được chứ gì? Lại còn bày đặt selfie, làm ra vẻ chị với Tiểu Thất tình sâu nghĩa nặng lắm ấy."
"..." Thịnh Tê suýt thì lên cơn đau tim. Cô hít sâu một hơi, hết cả hứng chụp, bực bội thả Tiểu Thất xuống.
Đúng lúc biểu cảm của cô chân thực nhất, Hứa Đồng Đồng nhanh tay ấn chụp. "Rồi đấy, chụp cho chị rồi nhé, gửi qua nè."
Thịnh Tê: "?"
Mở ảnh ra xem, đập vào mắt là gương mặt vốn thanh tú ôn hòa trong ký ức nay nhăn nhó đầy vẻ chán ghét, như thể muốn chửi người nhưng lại phải cố nhịn.
Trông khó coi thực sự, lại còn hơi dữ tợn nữa chứ.
Làm người chị gái "nửa đường xuất hiện", cô luôn nhường nhịn Hứa Đồng Đồng về mọi mặt, chưa bao giờ nói nặng lời.
Dù có mất kiên nhẫn cũng cố gắng nói chuyện nhẹ nhàng nhất có thể.
Nhưng giờ Thịnh Tê bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ trong mắt Hứa Đồng Đồng, cô thực sự trông như thế này sao?
"Chị hay làm cái mặt này lắm à?"
Hứa Đồng Đồng không bắt được trọng điểm, dửng dưng đáp: "Đúng rồi, chẳng phải chị trông như thế sao?"
"Chị trông xấu thế này á?" Thịnh Tê phóng to bức ảnh lên soi.
"Chữ 'xấu' là do chị tự nói đấy nhé." Hứa Đồng Đồng vội vàng chối bay chối biến.
Dư Thao ngồi ghế lái nghe hai chị em tán gẫu mà nín cười suốt cả quãng đường.
Mẹ anh trước kia còn lo Thịnh Tê sang đó bị bắt nạt, nhưng anh hiểu rõ, Thịnh Tê là người biết cách dỗ dành người khác nhất. Có thể lúc đầu chưa quen, nhưng tuyệt đối sẽ không để mình chịu thiệt.
Chẳng phải sao, dù không cùng một mẹ sinh ra, hai chị em vẫn thân thiết như thường.
Thịnh Tê dùng icon che mặt mình đi rồi gửi ảnh cho Ôn Liễm.
[Mang Tiểu Thất về quê chơi một chuyến.]
Đến nhà cô Hai, xuống xe Thịnh Tê mới nhận được tin nhắn trả lời của Ôn Liễm.
[Nó nhát gan, sợ chó to lắm, cậu nhớ dắt dây đấy.]
[Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc nó cẩn thận.]
[Sao lại che mặt đi?]
[Tại xấu.]
[Không xấu đâu, cho tôi xem ảnh gốc được không?]
[Không được.]
Thịnh Tê từ chối thẳng thừng, quyết tâm sau này phải rèn luyện kỹ năng quản lý biểu cảm, tuyệt đối không để cái mặt khó coi như thế xuất hiện lần nữa.
Ôn Liễm không trả lời lại.
Hứa Đồng Đồng đương nhiên là nhân vật chính của ngày hôm nay. Lần đầu gặp mặt gia đình bên nội, dù chưa quen nhưng mọi người đều rất vui vẻ.
Từ khi bà nội Thịnh Tê qua đời, trong nhà chẳng mấy khi thấy mặt Thịnh Quang Minh. Tỉnh Y cách Vũ Giang núi sông cách trở, bay về một chuyến còn phải chuyển máy bay lằng nhằng.
Trước kia ông còn lấy cớ về thăm mẹ và con gái lớn, nhưng sau khi đón Thịnh Tê đi, bên này coi như bị bỏ mặc hoàn toàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!