"Mối tình đầu của thiếu nữ tựa như chú cá bạc, cả trái tim đều muốn phơi bày ra ngoài ánh sáng."
...
Quả nhiên như lời bà nội vẫn thường khen ngợi, Thịnh Tê là đứa trẻ thông minh nhất nhà, dù trước đây chính cô cũng thấy lời khen này có phần thiên vị.
Nhưng lần này, cô chỉ nỗ lực hơn trước một chút mà đã đạt được đúng mức điểm Ôn Liễm dự đoán.
Thành công lọt vào top 30 của lớp.
Bài kiểm tra giai đoạn thường dễ kiếm điểm hơn, lại thêm có "phần mềm hack" mang tên Ôn Liễm bên cạnh, rất nhiều dạng đề và kiến thức trọng tâm Thịnh Tê đều đã học thuộc làu.
Trừ Toán và Địa lý, các môn khác cô đều vượt qua điểm trung bình, riêng môn Lịch sử còn đạt điểm khá cao.
Cũng phải kể đến việc đề thi lần này khá dễ, và nhiều bạn học vì quá thả lỏng nên phát huy không tốt.
Ngày có kết quả thi, Ôn Liễm lại một lần nữa đứng đầu khối, lúc đó mới được Hàn Nhược Hoa trả lại điện thoại. Mấy ngày trước đó, nàng đều bận rộn từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối để làm bài tập nghỉ đông và chuẩn bị bài cho học kỳ sau.
Nàng nghĩ, chắc chắn Thịnh Tê đang chơi bời thỏa thích ở nhà.
Cứ tưởng Thịnh Tê được nghỉ học sẽ vui vẻ nhắn tin cho nàng liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có.
Chỉ có duy nhất một tin nhắn ngắn ngủi hôm đó: "Tớ lọt top 30 rồi."
Khi đang vui mừng vì sự tiến bộ của bạn, một cảm giác mất mát mơ hồ dâng lên trong lòng khiến Ôn Liễm hoang mang.
Là do Thịnh Tê về nhà nên không muốn chia sẻ cuộc sống với nàng nữa sao?
Ôn Liễm đã quen lắng nghe tâm sự của Thịnh Tê, háo hức mở điện thoại ra nhưng lại chẳng thấy gì.
Nàng chợt nhận ra, dường như đã một thời gian dài, nàng và Thịnh Tê không có một cuộc trò chuyện ra hồn nào.
Có phải vì cuối kỳ nàng chỉ lo học hành, bỏ bê Thịnh Tê, khiến cậu ấy cảm thấy ở bên nàng thật vô vị không?
Trong khoản kết bạn này, thiên phú của nàng quả thực không cao.
Trong khi đó, Thịnh Tê sau khi gửi tin nhắn đi thì thấp thỏm chờ đợi Ôn Liễm trả lời.
Mãi mới thấy Ôn Liễm online, nhắn lại một câu "Tớ biết cậu làm được mà", Thịnh Tê cảm thấy toàn thân sướng rơn.
Cô gửi lại một icon mặt cười bẽn lẽn.
Qua mạng, hai người nói chuyện xã giao vài câu rồi Ôn Liễm lại offline đi làm bài tập. Đến tối, Thịnh Tê không nhịn được nhắn hỏi mấy ngày tới nàng có rảnh không, rủ đi chơi.
Hôm sau Ôn Liễm mới trả lời: "Để tớ hỏi mẹ đã."
Lần này nàng thi rất tốt, tâm trạng Hàn Nhược Hoa cũng không tệ, nghe bảo là Thịnh Tê rủ thì đồng ý ngay. Nhưng bà biết Thịnh Tê ham chơi nên dặn dò Ôn Liễm kỹ càng không được đi những chỗ như quán net.
Địa điểm hẹn gặp là công viên lớn nhất Vũ Giang. Thịnh Tê bắt xe từ quê lên phố, ngồi xe mất gần hai tiếng đồng hồ.
Hôm đó Ôn Liễm mặc một chiếc áo khoác ngắn màu kaki, quần jean sáng màu và đi bốt cổ ngắn. Nhìn từ xa, dáng người cao ráo, khí chất thanh thoát, nàng đang ngồi ngay ngắn trên ghế dài đợi cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thịnh Tê, gương mặt vốn không cảm xúc của nàng nở một nụ cười rạng rỡ đến mức phạm quy.
Nụ cười ấy như thay thế cả mặt trời, sưởi ấm tứ chi đang lạnh cóng của Thịnh Tê.
Công viên mùa đông vốn tiêu điều, nhưng hôm nay nắng đẹp nên người đi chơi khá đông, không khí cũng náo nhiệt hẳn.
Thịnh Tê cùng Ôn Liễm tản bộ dọc theo con đường nhỏ trong công viên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!