Chương 29: (Vô Đề)

Tranh thủ lúc Thịnh Tê quay người huấn chó, Ôn Liễm hít sâu một hơi để lấy lại lượng oxy cần thiết, đầu óc cũng dần tỉnh táo trở lại.

Bình thường muộn một chút cũng không sao, nhưng tối nay có việc quan trọng, nàng vẫn nên nhắc Thịnh Tê một tiếng: "Mẹ tôi đang đợi ở nhà, tôi phải về thu dọn hành lý."

Tiểu Thất lúc này đã nghe lời chạy biến đi chỗ khác.

Nó có hứng thú với thế giới loài người thật đấy, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thịnh Tê quan sát kỹ biểu cảm của Ôn Liễm, xác định nàng không phải cố tình kiếm cớ, bèn gật đầu nhẹ.

Nhưng cô không buông nàng ra ngay. Tâm huyết dâng trào, cô vén áo ngủ của nàng lên, cúi xuống cắn nhẹ vào vùng bụng mềm mại ấy. Hàm răng không nỡ dùng sức, nhẹ đến mức không gây đau đớn, nhưng phản ứng của Ôn Liễm lại rất kịch liệt. Tiếng kêu thất thanh của nàng lại một lần nữa gọi Tiểu Thất quay trở lại.

Kêu xong, mặt Ôn Liễm đỏ bừng như gấc chín. Thấy Tiểu Thất lấp ló dưới gầm sô pha, nàng đưa tay che mắt, quay mặt đi chỗ khác.

Cái này gọi là "bịt tai trộm chuông" đây mà.

Nàng không nhìn thấy chó, bộ con chó sẽ không nhìn thấy nàng chắc?

Thịnh Tê mặc kệ con cún con, đằng nào nó cũng chẳng biết nói tiếng người, có muốn đi mách lẻo cũng chịu. Cô để lại hai dấu răng mờ mờ trên bụng Ôn Liễm, coi như kết thúc màn thất thố hôm nay. Sau đó cô tri kỷ giúp hàng xóm chỉnh lại quần áo, vuốt lại mái tóc rối.

Cô đi lấy một cái cốc, rót nước cho Ôn Liễm: "Uống xong rồi hẵng về."

Ôn Liễm để ý thấy nhà Thịnh Tê toàn cốc mới, đủ kiểu dáng màu sắc lạ mắt. Nhưng lần nào cô rót nước cho nàng cũng đều lấy đúng chiếc cốc này từ cùng một vị trí.

Nàng hỏi: "Có ai dùng qua chưa?"

Thịnh Tê tưởng bệnh sạch sẽ của nàng lại tái phát: "Đương nhiên là chưa, cốc mới tinh đấy. Cậu dùng xong tôi cũng không cho ai dùng nữa đâu."

Ôn Liễm nghe xong, cảm thấy cốc nước lọc nhạt nhẽo bỗng ngọt ngào hơn hẳn.

Thịnh Tê đối với mọi người vẫn chu đáo như xưa.

Ngoài việc gửi gắm Tiểu Thất, tối nay Ôn Liễm sang đây còn có một việc muốn hỏi. Nhưng chưa kịp mở lời thì đã bị Thịnh Tê lao vào cưỡng hôn.

Lần trước họ làm chuyện này là trên giường nàng. Đêm đó Thịnh Tê không biết là không muốn hay không dám, nhưng Ôn Liễm cảm nhận được sự kìm nén của cô. Có lẽ ngay cả khi mẹ nàng không gọi điện thoại tới, chuyện gì cần xảy ra cũng sẽ không xảy ra.

Thịnh Tê không muốn, nàng không ép. Thịnh Tê muốn đi, nàng cũng không giữ. Với nàng, có làm hay không không quan trọng, chỉ cần được ở bên nhau là đủ. Dù chỉ là cùng nhau uống một cốc nước như bây giờ.

"Có một việc tôi muốn hỏi ý kiến cậu."

"Việc gì?"

Thịnh Tê cũng bưng cốc nước uống ừng ực. Tim đập nhanh làm cổ họng khô khốc, cô phải dùng nước lạnh để hạ nhiệt. Trên mặt cố tỏ ra bình tĩnh, như thể làm vậy là có thể vạch rõ ranh giới với con người vừa mất kiểm soát ban nãy.

"Chị họ tôi muốn xin WeChat của cậu, có cho được không?"

"Chị họ cậu á?" Thịnh Tê không dám tin vào tai mình, suy nghĩ một chút rồi phấn khích nói: "Được chứ!"

Chị họ đã mở lời, Ôn Liễm không thể không chuyển lời. Nhưng câu trả lời nàng muốn nghe đâu phải cái này. Nụ cười rạng rỡ của Thịnh Tê khiến những vết tích không đau trên người nàng bỗng nhiên nhức nhối, trong lòng chẳng hề dễ chịu chút nào.

Ánh mắt nàng lạnh xuống, lẳng lặng uống thêm hai ngụm nước.

"Mau đưa WeChat của chị ấy đây, để tôi add." Thịnh Tê nóng lòng giục.

Ôn Liễm: "Tôi không mang điện thoại."

"Thế cậu về nhà rồi gửi cho tôi ngay nhé." Cô muốn xem xem vị tỷ tỷ kia định giở trò gì.

Ôn Liễm tiếp tục uống nước, không nói một lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!