Chương 28: (Vô Đề)

Bàn tay âm thầm đo đạc từng tấc da thịt, đợi thời cơ chín muồi khi mặt trăng leo lên giữa không trung, mọi lý trí của ban ngày đều bị màn đêm nuốt chửng.

Thịnh Tê thăm dò đưa tay vòng ra sau lưng Ôn Liễm, chạm đến một "cửa ải" mới, Ôn Liễm không hề có ý phản đối. Ngay lúc đang tập trung tinh thần, chiếc điện thoại đang sạc ở đầu giường bỗng rung lên bần bật.

Làm chuyện xấu trong nhà người khác vốn đã chột dạ, bị âm thanh đột ngột này dọa cho giật mình, Thịnh Tê vội rụt tay lại, dừng mọi động tác.

Hai người nằm nghiêng đối mặt trên chiếc giường đơn màu xám đậm. Áo của Ôn Liễm đã bị Thịnh Tê cởi ra vứt sang một bên, vải vóc trên người chẳng còn lại bao nhiêu.

Ôn Liễm quá gầy, làn da trắng ngần như men ngọc ấm, ẩn hiện sắc hồng nhuận mê người.

Quần áo Thịnh Tê tuy có chút xộc xệch nhưng vẫn còn nguyên vẹn, một chân cô đang chen vào g*** h** ch*n người kia.

Thấy cô dừng lại, Ôn Liễm như được giải thoát, chống tay định ngồi dậy với lấy điện thoại.

Cảm giác được ôm chặt trong lòng quá đỗi tuyệt vời, hương thơm đặc trưng của Ôn Liễm quấn quýt nơi chóp mũi khiến động tác nhanh hơn cả suy nghĩ, Thịnh Tê kéo nàng ngã trở lại vào lòng mình.

Bàn tay lại lần nữa tìm đến nơi cần đến, toại nguyện cởi bỏ nút thắt, vừa mới định tiếp tục thì tiếng rung ngắt quãng của điện thoại lại vang lên quấy nhiễu.

Giờ này, Ôn Liễm đoán được là ai gọi. Nàng đè tay Thịnh Tê lại: "Tôi phải nghe điện thoại."

Bị nàng ngăn cản, Thịnh Tê cũng không thể làm càn thêm nữa, nén cảm giác hụt hẫng xuống, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.

Cô ngồi dậy, giúp nàng rút dây sạc rồi đưa điện thoại cho nàng.

Khi Thịnh Tê nhìn rõ cái tên "Mẹ" trên màn hình, cuộc gọi bị bỏ lỡ lại tắt ngúm.

Chắc là nhắn tin không thấy Ôn Liễm trả lời, đêm hôm khuya khoắt không yên tâm nên bà mới gọi điện.

Dù cả hai không còn là trẻ con đi học nữa, nhưng liên tiếp hai cuộc gọi nhỡ cũng khiến Thịnh Tê chột dạ.

Cô lo thay cho Ôn Liễm, liệu Hàn Nhược Hoa có mắng nàng không nhỉ?

Ôn Liễm dùng quần áo che hờ lên người, ngồi dậy tựa vào đầu giường rồi gọi lại.

Nàng trấn tĩnh hơn Thịnh Tê tưởng nhiều, không còn vẻ sợ sệt mẹ như ngày xưa. Nàng hơi nghiêng đầu, rũ mắt áp điện thoại vào tai.

Biểu cảm bình tĩnh là thế, nhưng gò má ửng hồng và hơi thở dồn dập lại gợi nhớ đến sự càn rỡ vừa rồi của hai người, khiến tai Thịnh Tê nóng bừng lên.

Dáng vẻ hiện tại của Ôn Liễm, có là chính nhân quân tử nhìn thấy cũng không chịu nổi. Đôi chân thon dài một duỗi thẳng, một co lại, chiếc nội y vắt vẻo trên khuỷu tay chỉ vừa đủ che đi điểm nhạy cảm.

Cảnh tượng "tỳ bà che nửa mặt" đầy sức gợi này đủ đánh gục bất cứ kẻ nào có ý đồ bất chính.

"Mẹ, sao thế ạ?"

Khi đầu dây bên kia bắt máy, nàng chủ động hỏi han bằng giọng điệu bình thường nhất có thể. Nàng cố điều chỉnh nhịp thở, giọng nói hơi khàn đi một chút nhưng không quá rõ ràng.

"Con không sao, đang ở nhà mà, nãy con không để ý tin nhắn."

"Con đang đọc sách, điện thoại sạc pin nên để chế độ im lặng."

"Vâng, con ăn tối rồi. Cậu ấy... ăn xong là về luôn rồi ạ." Ôn Liễm ngước mắt nhìn Thịnh Tê.

Thịnh Tê ngồi bên cạnh: "?"

Sống đủ lâu để thấy Ôn Liễm thế mà có thể nói dối không chớp mắt, lại còn lừa cả mẹ mình.

Nhưng nghĩ lại, lừa thì lừa chứ biết sao giờ, chẳng lẽ bảo với mẹ là Thịnh Tê vẫn đang ở đây, ngay trong phòng ngủ, trên giường của nàng, vừa mới hôn hít s* s**ng xong?

Biết đâu mẹ nàng lại bắt cô nghe điện thoại thì sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!