Chương 27: (Vô Đề)

Kẻ đặt câu hỏi vốn đã biết rõ đáp án, họ không cần người khác giải đáp, mà chỉ cần một bầu không khí, một loại cảm xúc.

Ôn Liễm biết rõ điều đó, nhưng nàng vẫn thong thả thốt ra câu hỏi ấy, cốt để khiến Thịnh Tê phải hồi hộp. Nàng không mong chờ câu trả lời, và Thịnh Tê cũng chẳng định lắng nghe.

Ngày trùng phùng trong thang máy, hơi nước cuối tháng Tám hun nóng cả không gian, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo như trong mộng.

Bước ra khỏi thang máy, Ôn Liễm im lặng vào nhà. Thịnh Tê nhìn theo bóng lưng nàng, chợt nhớ về năm mười mấy tuổi, cô từng có lúc ôm chầm lấy nàng từ phía sau như thế.

Khi đó Ôn Liễm chưa có vẻ điềm tĩnh và phong tình như bây giờ. Đôi khi nàng sẽ phá hỏng phong cảnh lãng mạn bằng một câu hỏi khô khốc: "Bài tập làm xong chưa?" hoặc "Ôm tớ làm gì?".

Thịnh Tê đã quên mất mỗi lần như thế mình trả lời ra sao. Là thành thật thú nhận hay là nói bừa đây?

Chắc chắn là nói bừa rồi.

Bởi vì bài tập chưa bao giờ làm xong, và ôm Ôn Liễm cũng chẳng để làm gì cả, chỉ đơn giản là muốn ôm thôi.

Muốn ôm thì cứ ôm, cần gì phải giải thích.

Xa cách bao năm, nay trở lại Vũ Giang, lại được Ôn Liễm ngầm cho phép ôm như thế này, quả thực là kịch bản chỉ có trong những giấc mơ đẹp nhất của Thịnh Tê.

Và nhất định phải là một giấc mộng đẹp, để Thịnh Tê có thể mỉm cười tỉnh dậy, rồi sau đó lại chìm vào bóng tối cô độc, tỉnh táo đến đau lòng.

Thịnh Tê đi theo vào bếp vốn chỉ định "kiếm chác" chút lợi lộc, nhưng thấy Ôn Liễm không phản kháng, khả năng tự chủ của cô liền tụt dốc không phanh.

Cô cúi đầu, đặt những nụ hôn rải rác lên gáy nàng. Dịu dàng, nâng niu, khác hẳn với sự chiếm hữu thô bạo đêm hôm trước.

Cô chợt dừng lại, hỏi: "Nếu tôi để lại dấu vết ở đây, cậu định chụp ảnh gửi cho tôi thế nào?"

Ôn Liễm hơi nghiêng người về phía trước, ý bảo không muốn: "Tôi không muốn ngày nào cũng phải xõa tóc."

Thịnh Tê cũng không định làm thật, thế thì xấu tính quá, tự dưng gây phiền phức cho người ta.

"Nói thật đi, tại sao lại chụp ảnh gửi cho tôi?"

Vừa hỏi, tay cô vừa trượt từ eo nàng đi lên, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn trên áo, không nhanh không chậm.

Ôn Liễm không rảnh để trả lời. Nàng cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn bật ra một tiếng rên khẽ ẩn sâu trong cổ họng. Thịnh Tê đứng sát bên nên nghe rõ mồn một từng nhịp thở của nàng.

"Sao thế?"

Ôn Liễm nói nửa đùa nửa thật: "Tay lạnh quá."

Lon nước ngọt vừa lấy trong tủ lạnh ra vẫn còn lạnh buốt, bị Thịnh Tê cầm nãy giờ nên tay cô cũng nhiễm hơi lạnh.

Thịnh Tê suýt quên mất chuyện này, vội vàng cầm lấy lon nước. Vốn định đặt sang một bên để tiếp tục chuyện dang dở, nhưng mạch suy nghĩ bị gián đoạn, cảm hứng cũng vơi đi ít nhiều.

"Thôi, đi ăn cơm đi." Cô nghĩ chắc Ôn Liễm cũng đói rồi.

Tài nấu nướng của Ôn Liễm được chân truyền từ Hàn Nhược Hoa, hương vị gần như y hệt. Có lẽ do tâm lý tác dụng, Thịnh Tê thậm chí còn thấy ngon hơn một chút.

Không có người lớn, bữa ăn của Thịnh Tê thoải mái hơn hẳn, cảm giác ngon miệng cũng tăng lên. Thực ra Hàn Nhược Hoa cứ hai ba ngày lại gọi cô sang ăn cơm, nhưng đa phần cô đều từ chối.

Có lúc cô thực sự không muốn gặp Ôn Liễm, nhưng cũng có lúc, cô điên cuồng khao khát được nhìn thấy nàng.

"Nghỉ lễ Quốc khánh cậu có kế hoạch gì chưa?" Thịnh Tê hỏi.

"Tôi định tự lái xe đi du lịch mấy tỉnh lân cận. Còn cậu?"

"Tôi phải tiếp đón em gái, con bé muốn đến Vũ Giang chơi mấy ngày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!