Chương 25: (Vô Đề)

Đêm cuối tháng Chín ở Vũ Giang đã bắt đầu se lạnh, gió mát khẽ lay động ánh trăng, cả thành phố chìm trong sắc thu dịu dàng.

Tiểu Thất, giống chó sợ nóng nhất trần đời, giờ không cần bật điều hòa cũng ngủ ngon lành. Vậy mà trong nhà Thịnh Tê máy lạnh vẫn chạy vù vù.

Lạnh đến mức Ôn Liễm vừa bước vào cửa, dù đang mặc bộ đồ ngủ quần dài cũng phải rùng mình. Nàng thầm nghĩ ai kia đúng là dở hơi, sợ lạnh nhưng lại sợ nóng, nếu không phải bị người ta ép cho tay chân lạnh toát thì cũng là tự mình chuốc lấy cái lạnh vào người.

Thịnh Tê ném nhẹ chiếc chăn mỏng lên đùi nàng rồi ngồi xuống bên cạnh, tựa lưng vào sô pha nghịch điện thoại, không thèm nhìn nàng lấy một cái.

Chỉ trong thoáng chốc, cô đã đưa tay vuốt tóc mái bên trán đến hai lần.

Ở khoản điệu đà này thì Thịnh Tê trước sau vẫn như một. Ôn Liễm bất giác mỉm cười trong lòng.

Hứa Đồng Đồng săn được vé máy bay cho kỳ nghỉ Quốc khánh, đang hào hứng nhắn tin hỏi Thịnh Tê đã lên lịch trình chưa, định dẫn em gái đi ăn món gì. Trả lời xong xuôi, Thịnh Tê mới cất điện thoại, quay sang nhìn Ôn Liễm.

Bị bơ nãy giờ nhưng Ôn Liễm không hề để bụng, gương mặt bình thản như mặt hồ buổi sớm.

Bộ đồ ngủ màu xanh mực, đôi mắt màu hổ phách, mái tóc đen dài thẳng mượt, trông nàng còn sống động và rực rỡ hơn cả những giấc mơ Thịnh Tê từng mơ suốt bao năm qua. Dù chỉ ngồi trên ghế sô pha nhà hàng xóm, nàng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, lưng thẳng tắp, không hề buông thả dựa dẫm.

Ôn Liễm thế này đích thị là một tiểu thư khuê các tri thức, nhưng cái người ngày nào cũng chụp ảnh dấu hôn gửi cho cô cũng chính là nàng.

Không được để cảm xúc chi phối.

Thịnh Tê tự nhắc nhở bản thân lần nữa. Dù Ôn Liễm có làm gì, điều quan trọng nhất là cô phải giữ vững được cái tôi của mình.

Niệm thần chú xong, tâm trạng Thịnh Tê nhẹ nhõm hơn hẳn, gương mặt lộ ra vẻ dịu dàng cùng nụ cười tiêu chuẩn:

"Cuối tuần cậu cứ tự nấu ăn đi, tôi có việc bận rồi, không qua làm phiền cậu đâu."

Không đợi Ôn Liễm mở lời, Thịnh Tê đã chủ động từ chối. Lời lẽ khách sáo, nghe qua thì rất quang minh lỗi lạc.

"Tôi không thấy phiền, cậu cứ làm việc của cậu đi. Hai ngày trời, chẳng lẽ không rảnh được một bữa cơm sao?" Ôn Liễm như không hiểu Thịnh Tê đang kiếm cớ, nghiêm túc vặn hỏi.

Thịnh Tê rơi vào trầm mặc.

Ôn Liễm đứng dậy, đi đến trước mặt cô, hơi ngước mắt lên nhìn: "Chỉ ăn một bữa thôi, tôi muốn cho cậu nếm thử tay nghề của tôi. Nếu cậu bận quá thì khi nào nấu xong tôi sẽ gọi, ăn xong cậu có thể về ngay, tôi sẽ khống chế thời gian trong vòng 40 phút."

Lẽ ra nàng phải biết, vấn đề không nằm ở bữa cơm, càng không phải là 40 phút hay 4 tiếng đồng hồ.

Tám năm ròng rã, biết bao nhiêu cái 40 phút đã trôi qua, giờ bù đắp thì có ích gì chứ.

Sự điềm tĩnh trong mắt Thịnh Tê như bị châm ngòi, trong phút chốc thiêu rụi thành tro tàn, chỉ còn lại làn khói mịt mù sặc sụa.

Cô không thể giả vờ được nữa. Thể diện, khách sáo, tất cả đều vứt đi hết. Khi người đứng trước mặt là Ôn Liễm, khi nàng dùng sự kiên nhẫn vô hạn để tiếp cận, để mê hoặc cô, cô còn có thể làm gì?

Thờ ơ đóng vai một người bạn cũ dịu dàng, phong độ và chừng mực ư?

Thịnh Tê làm không được.

"Cậu không biết rút kinh nghiệm à?" Câu hỏi bật ra qua kẽ răng nghiến chặt.

Ôn Liễm đứng sát sạt bên cô, trên mặt không hề có chút thắc mắc, ngược lại còn hùa theo hỏi: "Tôi phải nhớ kỹ chuyện gì?"

Thịnh Tê bỗng nhiên bật cười, không trả lời.

Nói nhiều vô ích. Người trưởng thành có quy tắc trò chơi riêng, đã muốn chơi thì chơi tới bến.

Cô đổi vị trí, ép Ôn Liễm vào tường, hôn lên mũi, lên má, lên môi nàng, rồi nụ hôn dần trở nên sâu hơn, khuấy động cả một hồ nước đang tĩnh lặng.

Cô nâng cằm Ôn Liễm lên, khiến nàng không thể động đậy, chỉ có thể nương theo Thịnh Tê mà đón nhận nụ hôn này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!