"Tôi muốn cùng em tiêu tốn thời gian, chẳng hạn như cúi đầu ngắm cá bơi, hay để lại chén trà trên bàn rồi rời đi. Mặc cho tất cả tan vào bóng đêm đẹp đẽ."
...
Đêm giao thừa năm đó, trường học tổ chức tiệc tối tất niên, mỗi lớp đều phải chuẩn bị một tiết mục hợp xướng.
Bài hát không được tự chọn nên ai nấy đều chán nản. Nhưng bù lại, đây là cơ hội danh chính ngôn thuận để được trang điểm. Bạn gái của Uông Chính Ngân đã giúp Thịnh Tê họa mặt, không quá lòe loẹt để bị giáo viên chủ nhiệm "sờ gáy", nhưng nhìn qua là biết ngay sự khác biệt.
Son phấn có thể làm mờ đi nét ngây ngô, tô điểm thêm vài phần phong tình thiếu nữ. Trang điểm xong, Thịnh Tê nhìn khuôn mặt có phần chín chắn hơn trong gương, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là: Nếu Ôn Liễm nhìn thấy, liệu có thấy cô xinh đẹp không?
Có lẽ do bầu không khí đêm đó quá cởi mở, hoặc do lớp trang điểm khiến Thịnh Tê trở nên khác lạ, cũng có thể vì lời đồn đại đã lan truyền quá lâu nên sắp biến thành sự thật.
Trịnh Thiên Hào nhân cơ hội tỏ tình với Thịnh Tê. Trước khi đi, cậu ta nhét vội một mảnh giấy vào túi cô.
Thịnh Tê vừa mở ra xem trong lúc đứng đợi Ôn Liễm ở chỗ cũ, Ôn Liễm đã đến gần lúc nào không hay.
Lớp trang điểm cùng đôi lông mày chau lại khiến khí chất Thịnh Tê trở nên xa lạ, cô bé thanh tú hay làm nũng ngày thường dường như đã tạm thời biến mất.
Ôn Liễm nhìn đến ngẩn người.
Mãi đến khi Thịnh Tê ngẩng đầu, mỉm cười ngọt ngào với Ôn Liễm, nàng mới hỏi: "Đang nhìn gì thế?"
Thịnh Tê vo viên mảnh giấy, ném thẳng vào thùng rác: "Bạn cùng lớp viết đấy, bảo là thích tớ, chả hiểu nổi."
Ôn Liễm không hiểu sao Thịnh Tê lại không vui: "Thích cậu là chuyện bình thường mà."
Con trai ai mà chẳng thích những cô gái như Thịnh Tê.
"Nhưng trước kia cậu ta bảo tớ đừng quan tâm đến mấy lời bát quái, cứ bình thường là được. Sao giờ cậu ta lại tin là tớ thầm mến cậu ta thật, còn bảo muốn cho tớ một cơ hội để cùng nhau học tập tiến bộ chứ."
Thịnh Tê nhíu mày khó hiểu. Trịnh Thiên Hào đúng là đọc sách đến mụ mị đầu óc rồi.
"Cậu ghét cậu ta à?"
"Không ghét, cậu ta tốt tính lắm. Nhưng ai thèm yêu đương với cậu ta chứ." Nhạt nhẽo.
Xem ra Uông Chính Ngân còn bình thường chán, đầu óc đơn giản, bạn bè là bạn bè, không có mấy cái suy nghĩ lòng vòng mệt não.
Bị chuyện này làm phiền lòng, Thịnh Tê quên béng mất việc hỏi Ôn Liễm xem hôm nay mình có xinh không. Mãi đến khi về nhà tẩy trang cô mới nhớ ra. Hôm sau được nghỉ sang nhà Ôn Liễm học, cô liền bám theo gặng hỏi.
Cô rất sợ Ôn Liễm sẽ trả lời kiểu "Không để ý" hoặc "Bình thường thôi".
Bởi vì mỗi lần Thịnh Tê gặp trai xinh gái đẹp ngoài đường rồi kéo Ôn Liễm cùng ngắm, nàng đều chỉ có hai câu nhận xét đó.
Nhưng lần này thì khác, Ôn Liễm mỉm cười: "Xinh đẹp lắm."
Trong lòng Thịnh Tê như được rót mật, cô thăm dò: "Cậu thích người xinh đẹp à?"
"Ai mà chẳng thích cái đẹp." Ôn Liễm trả lời rất thành thật.
"Ý tớ là, cậu thích ngắm trai đẹp hơn hay gái xinh hơn?"
Ôn Liễm ngẫm nghĩ một chút, không trả lời được nên lắc đầu: "Tớ chỉ thích ngắm cậu thôi."
Tuyết rơi lất phất ngoài cửa sổ, phủ một lớp mỏng tang trên mặt đất. Trong phòng máy sưởi chạy ro ro, ấm áp như mùa xuân.
Thịnh Tê đứng sững tại chỗ, sau khi được lỗ tai báo tin mừng, từng tế bào trong cơ thể cô như đang reo hò nhảy múa.
Ôn Liễm hoàn toàn không biết nội tâm dậy sóng của Thịnh Tê, cúi đầu làm bài tập, thản nhiên nói tiếp: "Vì cậu là bạn tớ mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!