Chương 23: (Vô Đề)

"Trong sự tĩnh lặng, chúng ta ôm lấy nhau giữa thế giới được thắp sáng bằng ngôn từ. Bóng tối vô định kia thật đáng sợ, nhưng chính sự mơ hồ giữa cái có thể và không thể ấy lại khiến chúng ta trầm mê."

...

Thịnh Tê đã từng lạc lối trong mùa đông năm đó, rồi cũng chính mùa đông năm đó, cô tìm thấy ánh sáng.

Đêm Giáng sinh, nụ hôn ngây ngô và mềm mại của Ôn Liễm đặt lên gò má cô, tựa như làn gió mùa hạ lướt trên mặt biển, nhẹ nhàng vén tấm rèm cửa lên. Thế là những bí mật ẩn giấu phía sau dần dần lộ diện.

Thịnh Tê vừa kinh hoảng, lại vừa nếm trải được vị ngọt ngào còn hơn cả sô cô la trắng.

Đêm hôm đó, cô nhận được rất nhiều táo và đồ ăn vặt, kèm theo vài bức thư tình được gói ghém cẩn thận.

Thịnh Tê không phải nữ sinh xinh đẹp nhất khối, nhưng tính cách sởi lởi, ai cũng nói chuyện được dăm ba câu nên không thiếu người theo đuổi. Hơn nữa thành tích học tập của cô nát bét, tệ đến mức khiến mấy cậu nam sinh học lực trung bình khá cũng cảm thấy mình có thể trở thành "anh hùng cứu mỹ nhân".

Cô đáp lễ từng người một, nhưng thư tình thì gửi trả lại nguyên vẹn.

Lý do đưa ra nghe rất buồn cười: "Xin lỗi nhé, tớ muốn tập trung học hành."

Đám bạn "hồ bằng cẩu hữu" dù biết cô đang cố gắng thật, nhưng nhìn cái mặt giả vờ ngoan hiền của cô thốt ra mấy lời đạo mạo ấy, bọn họ cười bò ra cả nửa tiết học.

Lúc Thịnh Tê lén đọc truyện tranh trong giờ, Uông Chính Ngân chuyền cho cô một mẩu giấy, trên đó viết: "Xin lỗi nhé, tớ muốn tập trung học hành."

Mỉa mai cực độ.

Thịnh Tê không nhịn được phì cười, vội vàng bịt miệng giả vờ ho vài tiếng. Cô giáo tiếng Anh đang giảng bài đọc hiểu, liếc xéo cô một cái rồi tha cho.

Thịnh Tê ngồi thẳng dậy, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, ánh mắt ánh lên vẻ khát khao tri thức giả tạo.

Nhìn qua cặp kính lão của cô giáo, bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị ấy, Thịnh Tê chợt nghĩ đến vẻ hiền lành và vui vẻ thường thấy trong mắt Ôn Liễm. Đột nhiên cô cảm thấy cô giáo tiếng Anh, trừ mái tóc uốn xoăn tít nhuộm vàng hoe cháy nắng ra, trông cũng khá thuận mắt.

Sóng gió qua đi, cô lại cúi đầu đọc truyện tranh.

Lên lớp Thịnh Tê gần như trong trạng thái buông xuôi, vì nghe giảng cũng như vịt nghe sấm. Cô thà tự mình học theo kế hoạch "xây lại móng" mà Ôn Liễm vạch ra còn hơn.

Hiệu suất không cao, quá nửa thời gian vẫn là chơi, cô vĩnh viễn không thể trở thành Ôn Liễm được.

Dù rất thích được Ôn Liễm kiên nhẫn giảng bài, nhưng Ôn Liễm bận quá. Khối lượng bài vở của nàng gấp mấy lần cô, hiếm hoi lắm mới rảnh một chút thì lại phải luyện đàn hoặc luyện chữ, sách đọc giải trí cũng toàn là tác phẩm kinh điển.

Thế nên Thịnh Tê biết điều ngồi im một chỗ, dù không học vào chữ nào, chỉ ngồi vẽ vời linh tinh cũng tuyệt đối không làm phiền nàng.

Cô học được cách tận dụng tài nguyên trong lớp. Bạn cùng bàn là một người mê tiểu thuyết, học lực bình thường nhưng vẫn đủ sức chỉ cô mấy câu tiếng Anh và Lịch sử cơ bản.

Bàn trên là Trịnh Thiên Hào, bạn học cũ trước khi phân ban, học bá đứng top 10 của lớp. Cậu ta đeo kính cận, trông nhã nhặn, dễ gần.

Thịnh Tê tuy hiếu động nhưng lại không có cảm giác với mấy cậu trai mê thể thao, ngược lại kiểu mọt sách nhã nhặn này cô lại thấy ưng mắt.

Cô hay quay lên hỏi bài, cậu ta cũng nhiệt tình chỉ dẫn. Nhưng chẳng bao lâu sau, tin đồn hai người yêu nhau lan ra khắp nơi.

Phiên bản thái quá nhất là: "Thịnh Tê vì muốn xứng đôi với Trịnh Thiên Hào nên mới quyết tâm tu chí học hành".

Người trong cuộc: "..."

Thịnh Tê phải vất vả lắm mới đính chính được, chợt cô nghĩ đến Ôn Liễm. Liệu nàng có vì những lời đồn đại vô căn cứ mà cũng bị bêu rếu như một đứa trẻ hư không?

Đêm ấy hết giờ tự học, Thịnh Tê đi bộ về cùng nàng. Dạo này Hàn Nhược Hoa không đến đón thường xuyên nữa.

"Sao cậu không đi xe đạp?" Ôn Liễm hỏi.

"Lạnh lắm, đi bộ cho ấm." Thịnh Tê đút tay vào túi áo khoác len trắng, quàng khăn đen kín mít, trông ấm áp hơn hẳn hồi trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!