Mây đen vần vũ ôm trọn vầng trăng vào lòng, nuốt chửng thứ ánh sáng sương lạnh mờ ảo. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng người bị kéo dài ra rồi lại thu hẹp, cái cũ chưa kịp tan, cái mới đã vội vã chồng lên.
Ôn Hủ mặt đen như than, lái xe lao ra khỏi hầm. Cơn bực dọc bị kìm nén suốt buổi tối cuối cùng cũng bùng nổ giữa đường, cô ta tấp vội xe vào lề.
Cô ta nhấn gửi tin nhắn thoại, đầu dây bên kia vừa mới "Alo" một tiếng đã bị cô ta cắt ngang: "Hôm nay em lại ra ngoài với cô ta đúng không?"
"Với ai?"
"Cô bạn học cũ quý hóa của em đấy." Ôn Hủ cười khẩy.
"Chị lại lên cơn gì vậy? Tôi đã nói hôm nay không gặp là không gặp, chị đã nghi ngờ thì còn hỏi tôi làm gì? Mà cho dù tôi có đi gặp cô ấy thật thì đó cũng là việc riêng của tôi, chẳng liên quan gì đến chị cả. Đừng có nửa đêm nửa hôm kiếm chuyện cãi nhau nữa."
Giọng điệu bên kia nghe còn tức giận hơn cả cô ta.
Đã không biết bao nhiêu lần họ cãi nhau vì cùng một người, Ôn Hủ biết rõ đối phương sẽ không đời nào nhượng bộ trong chuyện này. Cô ta nghiến răng, cố kìm nén cơn giận: "Tôi muốn gặp em ngay bây giờ."
"Tôi đi ngủ rồi, không rảnh."
"Tôi sẽ đến tìm em."
"Ôn Hủ, chị..."
Ôn Hủ dập máy, bực bội nổ máy xe một lần nữa.
Khi một người biết nghe lời bỗng dưng trở nên bướng bỉnh, cảm giác ấy giống như vầng trăng đột ngột biến mất khỏi bầu trời đêm, khiến người ta hụt hẫng và buồn bực khôn nguôi.
Trái ngược với sự nhạy cảm của Thịnh Tê đối với thái độ người khác, Ôn Liễm lại chẳng hề nhận ra cảm xúc bất thường của chị họ mình. Nghe Ôn Hủ bảo không cần tiễn, nàng liền quay vào đóng cửa.
"Sao vậy?" Nàng chỉ nhận ra sắc mặt Thịnh Tê trông rất lạ.
Thịnh Tê thay giày xong, hỏi: "Người vừa nãy là ai thế?"
Hàn Nhược Hoa lúc này đã lấy lại bình tĩnh, đi ra cửa trước giới thiệu: "Đó là chị họ của Nịnh Nịnh, tên là Ôn Hủ. Chắc Tiểu Thịnh chưa gặp bao giờ nhỉ?"
Chưa gặp bao giờ ư?
Thịnh Tê thầm nghĩ, với cái thái độ vừa rồi của Ôn Hủ, nếu không phải gặp ngay trước cửa nhà, cô nhất định sẽ tưởng đó là bạn gái của Ôn Liễm.
Nhìn cô cứ như nhìn tình địch vậy, có cần thiết phải thế không?
Ôn Liễm có một người bác, vì Hàn Nhược Hoa không tái giá nên hồi cấp ba nàng vẫn thường xuyên qua lại với nhà bên đó khá thân thiết. Nhưng chị họ trong truyền thuyết này thì đúng là Thịnh Tê chưa từng biết mặt.
Nét đẹp của Ôn Liễm là kiểu nội liễm, thanh lãnh và có chút xa cách, khiến người ta e dè không dám lại gần.
Ôn Hủ thì ngược lại, sở hữu vẻ đẹp sắc sảo, rực rỡ nhưng đầy "nguy hiểm". Điểm chung duy nhất giữa hai chị em họ là trông đều rất khó dây vào.
Thịnh Tê vẫn đang mải suy nghĩ xem mình đã đắc tội gì với vị đại tỷ kia, lơ đễnh ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu thưởng thức miếng bánh kem mà Ôn Liễm đã cố ý để dành.
Trái cây ngọt lịm, lớp kem béo ngậy mà không ngán.
Hàn Nhược Hoa đang dọn dẹp trong bếp, nói vọng ra khoe món thịt xá xíu tối nay làm rất thành công, hẹn lần sau sẽ làm cho cô ăn.
Thịnh Tê ngoan ngoãn vâng dạ.
Ôn Liễm bưng ly nước lọc ngồi nhìn cô ăn. Ánh mắt nàng tỉ mỉ quan sát từng đường nét trên gương mặt và cần cổ của Thịnh Tê, chậm rãi lướt qua từng tấc một.
Ánh mắt ấy quá đỗi chăm chú, hệt như hồi lớp 11 nàng giúp cô dò lại bài thi. Thịnh Tê muốn lờ đi cũng khó, ngượng ngùng hỏi nhỏ: "Mặt tôi dính gì à?"
"Không có, rất sạch sẽ." Sạch sẽ quá mức, làn da căng mọng nước, không một chút tì vết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!