"Rầm ——"
Cánh cửa đóng sập lại, bức tường dày đặc như ngay lập tức ngăn cách hai thế giới.
Nhớ lại ánh mắt của Ôn Liễm trước khi rời đi, Thịnh Tê dù có thế nào cũng không đủ can đảm để quay lại đó nữa.
Tiểu Thất vốn rất sợ nóng, đang nằm dài trong phòng khách hưởng thụ làn gió mát từ điều hòa. Thấy Thịnh Tê rốt cuộc cũng bước ra, nó tí tởn chạy đến quấn quýt dưới chân cô, cái đuôi ngoáy tít mời gọi cô chơi cùng.
Thịnh Tê vẫn còn cầm ly nước của Ôn Liễm trên tay, lòng dạ rối bời chẳng còn tâm trạng đâu mà đùa giỡn với chó. Cô lờ nó đi, lặng lẽ bước đến bên máy lọc nước để rót đầy.
Hàn Nhược Hoa đi theo ra ngoài, lo lắng hỏi thăm tình hình con gái, liệu nàng có chịu ăn cơm không.
"Cậu ấy ổn rồi ạ, dì nấu chút gì đi, cậu ấy sẽ ăn thôi."
Thịnh Tê nói mà chột dạ. Cô không đến thì thôi, đến rồi hình như Ôn Liễm lại càng tệ hơn.
"Dì Hàn, dì mang nước vào cho Ôn Liễm giúp con, con còn có việc phải đi."
Hàn Nhược Hoa gật đầu, cảm ơn cô đã cất công tới một chuyến. Bà cũng không nói gì thêm, chỉ nghĩ rằng có bạn bè đến trò chuyện giải tỏa như vậy cũng là tốt rồi.
"Được rồi, vậy con đi mau đi kẻo lỡ việc."
Thịnh Tê gần như bỏ chạy khỏi nơi đó. Sợ Ôn Liễm không chịu phối hợp với mẹ, về đến nhà cô còn kiên trì nhắn thêm một tin: "Tôi đã nói với mẹ cậu là cậu muốn ăn gì rồi, đừng để dì ấy lo lắng."
Ôn Liễm trả lời rất nhanh, vỏn vẹn một chữ: Được.
Nàng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện vừa xảy ra, cứ như thể mọi thứ chưa từng tồn tại, để lại cho Thịnh Tê một khoảng không để th* d*c.
Chiếc giá đọc sách bằng gỗ cô đặt mua hôm qua vừa được giao tới. Thịnh Tê định bụng sẽ tô màu xong xuôi rồi mới đem tặng cho Ôn Liễm.
Cô tỉ mỉ vẽ lên đó khung cảnh ban công nhà Ôn Liễm, điểm xuyết vài chậu hoa cỏ xinh xắn, và dĩ nhiên không thể thiếu Tiểu Thất đang nằm ngủ ngon lành dưới ghế mây.
Cái thân hình mập mạp trắng trẻo, cái tai phải màu đen đặc trưng, đến nỗi điện thoại chụp xong còn tự động nhận diện là "Gấu trúc".
Sau bữa cơm chiều, canh đúng giờ Thành Quyên tan làm, Thịnh Tê gọi điện rủ ngày mai đi xem triển lãm mỹ thuật. Cô còn định đặt trước vé, xem xong sẽ cùng đi ăn, dạo phố. Tóm lại là phải tìm cách tiêu hao hết thời gian của ngày hôm đó.
Thịnh Tê cứ ngỡ chỉ cần mở lời là được, nào ngờ Thành Quyên dường như đang ở trên xe, giọng nói hạ thấp đứt quãng, sau đó mang theo chút áy náy mà từ chối, bảo rằng hôm đó bận việc khác rồi.
Thịnh Tê cúp máy, đành tự mình lên kế hoạch khác. Một người đi xem triển lãm, ăn cơm một mình, tối đến đi spa chăm sóc da mặt, cũng đủ để giết thời gian cả một ngày.
Khi cô vừa mới sắp xếp xong xuôi đâu vào đấy, chuông cửa lại vang lên.
Cửa mở. Ôn Liễm xuất hiện, ăn mặc chỉnh tề với áo thun len đen và chân váy dài màu trắng, phong thái tự nhiên hào phóng. Nàng dắt theo Tiểu Thất, hỏi Thịnh Tê:
"Đi dắt chó cùng tôi không?"
Gương mặt nàng trầm tĩnh, cảm xúc nhạt nhòa đến mức Thịnh Tê không sao nắm bắt được, trông còn khó đối phó hơn cả lúc ôm cô khóc lóc hồi chiều.
Trong lòng Thịnh Tê nảy ra cả vạn lý do để từ chối. Cô sợ Ôn Liễm đến để "hưng sư vấn tội", càng sợ nàng mượn cớ để đào sâu vào chuyện của hai người. Nhưng bà nội từng dạy, dám làm thì phải dám chịu. Sợ thì sợ thật, nhưng cô không thể hèn nhát trốn tránh những gì mình đã gây ra.
Cô gật đầu đồng ý.
Ánh mắt Ôn Liễm lướt qua cổ áo cô, buông một câu: "Thay bộ nào đàng hoàng chút đi."
Đêm say rượu hôm đó, Ôn Liễm đã đến nhà nói chuyện với cô rất nhiều, nói đến tận khi cô ngủ thiếp đi. Lúc ấy cô lại lên cơn dở hơi, cứ tưởng Ôn Liễm chướng mắt cách ăn mặc của mình nên đã thề thốt rằng lần sau gặp mặt sẽ không mặc váy hay đồ hở hang nữa.
Ôn Liễm khi đó không can thiệp, bảo cô ở nhà muốn mặc sao thì mặc.
Giờ ngẫm lại, ý tứ của câu nói đó là: Ở nhà sao cũng được, nhưng đi ra ngoài với tôi thì tuyệt đối không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!