Chương 2: (Vô Đề)

Hôm nay Thịnh Tê ra ngoài không đeo khẩu trang, cũng chẳng hề trang điểm.

Trước khi trở về thành phố Vũ Giang, cô đã cắt phăng mái tóc xoăn gợn sóng điệu đà, duỗi thẳng và nhuộm lại màu đen nguyên bản. Độ dài của tóc hiện tại cũng y hệt như thời cấp ba, khi đó để tiện cho việc gội đầu, rất nhiều nữ sinh chỉ để tóc dài chạm đến xương quai xanh.

Với diện mạo này, Ôn Liễm không thể nào không nhận ra cô.

Mà rõ ràng là hôm qua nàng đã nhận ra rồi.

Chán ghét cô đến thế sao?

Dù chỉ là bạn học cũ, hàng xóm cũ thôi thì khi trùng phùng cũng nên xã giao vài câu chứ.

Hay là... vì đã có người yêu khác giới, nên nhìn thấy cô liền cảm thấy ghê tởm, sợ nhớ lại đoạn tình cảm "sai trái" ngày xưa?

Thịnh Tê hít sâu một hơi, cố đè nén những suy nghĩ rối ren.

Dáng vẻ và khí chất của Ôn Liễm quả thực quá nổi bật, mới gặp tối qua nên Hứa Đồng Đồng cũng để ý: "Bà chị hàng xóm của chị đi nhanh như gió vậy, vội đi đầu thai hay gì?"

Tuy chỉ là lời nói đùa bâng quơ, nhưng Thịnh Tê không thích ai nói về Ôn Liễm như thế: "Giờ này ai mà chẳng vội đi làm, em tưởng ai cũng rảnh rỗi như chị em mình chắc."

Hứa Đồng Đồng nghe ra hàm ý trong lời cô, bĩu môi: "Biết rồi, chẳng phải là em làm chậm trễ công việc của chị sao."

Thịnh Tê là họa sĩ minh họa thương mại, làm freelancer, tuy không bị gò bó thời gian nhưng đơn đặt hàng chưa bao giờ thiếu, độ bận rộn chẳng kém gì dân văn phòng.

Chẳng qua là để đưa Hứa Đồng Đồng đi du lịch, cô đã cố tình dọn sạch lịch trình dạo gần đây.

Thịnh Tê cười: "Được đi chơi cùng Hứa tiểu thư là vinh hạnh của tôi, tôi rất tự nguyện."

Hứa Đồng Đồng: "Hừ."

Buổi chiều, sau khi tiễn Hứa Đồng Đồng ra bến xe và quay trở về tầng 19, Thịnh Tê lại tình cờ gặp một cố nhân khác... mẹ của Ôn Liễm.

Trái ngược với vẻ lãnh đạm của con gái, bà nhiệt tình hơn hẳn, cứ như thể vừa tìm lại được đứa con gái thất lạc lâu năm.

Hai người chạm mặt ngay cửa thang máy. Ban đầu bà Hàn Nhược Hoa còn ngỡ ngàng, chăm chú nhìn cô một lúc lâu. Phải đến khi Thịnh Tê mỉm cười, đuôi mắt cong lên dáng vẻ quen thuộc, bà mới dám khẳng định.

"Là Tiểu Thịnh phải không con?"

Thịnh Tê lễ phép chào: "Chào dì Hàn ạ."

Hàn Nhược Hoa vẫn chưa hết kinh ngạc, Thịnh Tê đã đi biền biệt bao nhiêu năm, sao giờ lại đột ngột xuất hiện ở đây. Nghĩ đoạn, bà mừng rỡ hỏi: "Con đến tìm Nịnh Nịnh à?"

"Dạ không." Nụ cười trên môi Thịnh Tê vẫn không đổi, cô đáp: "Con cũng sống ở đây, còn chuyển đến sớm hơn cả nhà dì đấy."

Hàn Nhược Hoa thoáng chút thất vọng, nhưng rồi lại vui vẻ trở lại: "Thế là lại thành hàng xóm rồi. Dì chuyển đến mấy ngày nay mà sao chẳng thấy con đâu?"

"Con đưa em gái đi du lịch, tối qua mới về ạ."

"Em gái?" Từng là hàng xóm cũ, bà biết rõ hoàn cảnh gia đình cô, bèn hạ giọng hỏi nhỏ: "Là con của bên kia hả?"

"Vâng." Thịnh Tê gật đầu, thái độ bình thản không chút gợn sóng: "Em ấy sắp lên năm hai đại học rồi."

Tuy đi chơi cùng nhau chứng tỏ quan hệ chị em khá tốt, nhưng dù sao cũng là con của mẹ kế.

Ánh mắt Hàn Nhược Hoa nhìn cô càng thêm dịu dàng, pha lẫn chút xót xa, nụ cười càng thêm nồng hậu: "Ôn Liễm mà biết con sống ngay cạnh nhà chắc chắn sẽ vui lắm đấy."

Lúc này, nụ cười trên mặt Thịnh Tê mới nhạt đi đôi chút: "Tối qua bọn con đã gặp nhau rồi"

"Ơ, cái con bé này, sao về nhà chẳng nói gì với dì cả." Nhìn thấy vẻ mất tự nhiên của Thịnh Tê, bà cũng đoán được phần nào, trong lòng trầm xuống. Hai đứa nhỏ này tám phần mười là không nói chuyện với nhau rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!