Dự báo thời tiết nói hai ngày nay sẽ có mưa, nhưng mãi chẳng thấy hạt nào rơi xuống. Trời sắp tối, không khí oi bức đến mức khiến người ta hoảng loạn.
Thịnh Tê liếc mắt nhìn thấy Ôn Liễm đang cúi đầu đi tới. Mặt mày nàng rũ xuống, giống như đang bị màn đêm sắp buông xuống bao phủ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với chú chó Tiểu Thất đang vui sướng chạy nhảy bên cạnh.
Cô cố tình cao giọng, giả vờ vui vẻ: "Làm gì có chuyện không vui chứ, tôi bận quá nên chưa có thời gian đọc sách thôi."
"Dạo này bận lắm à?" Ôn Liễm ngẩng đầu lên, ánh mắt tĩnh lặng đến mức đậm đặc, ngưng tụ lại thành một khối nặng nề.
"Đúng thế, bên kia giục gấp quá. Tôi bận đến mức chẳng muốn ra ngoài, cũng chẳng có thời gian mà đọc sách." Thịnh Tê giải thích, nhưng càng nói càng giống như đang cố che đậy điều gì đó.
Dù thế nào đi nữa, cô không muốn nhìn thấy Ôn Liễm khó chịu trước mặt mình, cho nên nói dối vài câu cũng chẳng sao.
Tiểu Thất vui vẻ chạy trước, ngửi bên này hít bên kia, hoàn toàn không để tâm đến thế giới loài người. Ôn Liễm nắm dây dắt chó, lại chìm vào sự im lặng.
Đã rất nhiều ngày rồi, nàng không nói chuyện phiếm với Thịnh Tê.
Nàng không hiểu tại sao, mỗi lần Thịnh Tê đi gặp bạn bè hay người nhà về, thái độ đối với nàng đều trở nên rất lạnh nhạt.
Sự lạnh nhạt này không giống như mưa đá quất vào mặt khiến người ta đau rát, mà nó diễn ra một cách lặng lẽ không tiếng động. Nó khiến bạn biết rõ sự tồn tại của nó, nhưng không có cách nào giải quyết, chỉ đành giả ngu hùa theo.
Tất cả đều phải phụ thuộc vào tâm trạng của Thịnh Tê. Lần trước uống rượu hai ngày liền thì mọi chuyện lại đâu vào đấy, lần này thì biệt tăm biệt tích mấy ngày liền.
Nói chính xác hơn, cảm xúc lần trước cũng chưa hề qua đi, chỉ là sau khi tỉnh rượu, Thịnh Tê lại bắt đầu đối xử với hàng xóm bằng sự lễ phép khách sáo.
Mấy ngày nay Ôn Liễm đã từng nghĩ đến việc trực tiếp gõ cửa, giống như lần trước, thẳng thắn nói rằng muốn gặp cô.
Nhưng nàng không làm được. Nàng sợ chọc giận Thịnh Tê, nàng biết rõ cô đang lấy cớ bận rộn để trốn tránh.
Cứ ngỡ tình trạng này còn kéo dài mãi, nhưng đến tối muộn, Thịnh Tê bỗng nhiên nhắn tin, nói muốn mượn cuốn sách kia.
Ôn Liễm vội thay quần áo khác, cầm sách chuẩn bị mang sang.
Hàn Nhược Hoa đang ngồi xem tivi trong phòng khách, thấy nàng đi ra ngoài cũng không hỏi nhiều.
Mấy ngày không gặp, nàng tưởng lần này sẽ được trò chuyện lâu hơn một chút, kết quả cửa vừa đóng lại đã mở ra ngay.
Thịnh Tê đứng ở hành lang đợi nàng, nhận lấy sách, nói một câu "Cảm ơn" rồi quay người về nhà mình.
Ôn Liễm trở về nhà, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ.
Con gái mình thì mình hiểu, Hàn Nhược Hoa nhận ra tâm trạng con bé dạo này rất tệ, và đêm nay rốt cuộc cũng lên đến đỉnh điểm.
Nàng dường như muốn hít thở sâu, cố sức hít vào một hơi thật lớn, nhưng mãi vẫn không thở ra. Cứ thế đứng sững ở đó, tự mình giằng co với chính mình, hồi lâu sau mới thả lỏng, khôi phục lại nhịp thở bình thường.
Hàn Nhược Hoa quan sát con gái, nhẹ giọng phá vỡ sự im lặng: "Nịnh Nịnh, mẹ vừa rửa táo đấy, con ăn không?"
"Con không ăn."
Ôn Liễm ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Thất, thẫn thờ một lúc, lại nghe mẹ nói: "Ra đây xem tivi với mẹ một lúc đi."
"Con không xem đâu." Nói xong nàng đi về phòng ngủ, Tiểu Thất lon ton chạy theo nhưng vẫn như thường lệ bị nhốt ở ngoài cửa.
Cuốn sách Ôn Liễm giới thiệu có bìa màu xanh mực, thiết kế rất có gu. Trên bìa có in một câu: "Con người một khi bắt đầu ẩn náu sẽ rất khó dừng lại, điều này tôi luôn tin tưởng không chút nghi ngờ."
Lật ra trang bìa trong, thấy dòng chữ ghi ngày mua sách: Đầu tháng Tám.
Chữ viết của Ôn Liễm đã không còn là nét chữ Khải ngay ngắn thời cấp ba, mà chuyển sang nét hành thư bay bổng đẹp mắt, từng nét chữ, kết cấu tựa như một bức tranh thủy mặc.
Nét chữ nết người, Ôn Liễm cũng giống như một bức tranh thủy mặc đậm nhạt vừa độ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!