Tiếng trẻ con líu lo trong phim hoạt hình thu hút sự chú ý của Thịnh Tê, cô ngồi xem say sưa ngon lành. Trong khi đó, ba người gồm cô Hai, anh họ và chị dâu họ thì biểu cảm đồng loạt đông cứng, trên mặt mỗi người đều hiện rõ sự kinh ngạc y hệt nhau.
Thịnh Tê thầm cảm thán ba người họ đúng là người một nhà, đến vẻ mặt ngạc nhiên cũng giống nhau như đúc.
Đợi bọn họ tiêu hóa xong thông tin động trời vừa rồi, Thịnh Tê vừa bóc chuối vừa hỏi: "Không có điều kiện tốt như thế cũng được, có cô gái nào xinh đẹp không anh?"
Anh họ Dư Thao đầu đinh mặt tròn, trên gương mặt thật thà chất phác chỉ còn lại sự mờ mịt, theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy.
Cô Hai phản ứng lại, vỗ nhẹ một cái vào đùi Thịnh Tê: "Con bé này hồ nháo quá. Cô bảo con tìm đối tượng kết hôn sinh con, chứ có bảo con tìm bạn bè chơi bời đâu mà cần con gái xinh đẹp... Mà xinh đẹp thì có mài ra ăn được không... Không đúng, vấn đề không phải là xinh đẹp hay không, con gái với con gái thì làm sao mà thành đôi được?"
Thịnh Tê chớp chớp mắt giả bộ vô tội, cố gắng thuyết phục thế hệ trung niên bảo thủ: "Con gái tốt mà cô, vừa mềm mại lại vừa đáng yêu."
Thịnh Tê hất cằm về phía cháu gái nhỏ đang xem tivi cùng em trai. Dư Thao kết hôn sớm, giờ đã nếp tẻ đủ cả.
Chị dâu họ bắt được trọng điểm: "Đáng yêu thì đáng yêu, nhưng em không muốn sớm sinh một đứa cho mình à?"
"Không cần đâu, em ngắm con nhà người khác là được rồi, em không thích trông trẻ con."
Chị dâu họ bịt miệng, ngẩn người hồi lâu, nhìn sang chồng mình, hai người ngơ ngác nhìn nhau.
Cô Hai vẫn không tin, nhíu mày nhìn cháu mình: "Đừng có đùa nữa."
"Con nói thật đấy. Con thích phụ nữ, sau này cũng chỉ có bạn gái thôi. Nếu không tìm được bạn gái thì con ở vậy, tuyệt đối không cân nhắc chuyện kết hôn sinh con đâu. Cảm ơn ý tốt của mọi người, con xin nhận tấm lòng thôi ạ."
Dư Thao liếc nhìn sắc mặt mẹ mình, thấy tình hình không ổn lắm, kiên trì hỏi: "Tại sao lại thích con gái?"
"Bẩm sinh thôi anh."
Thịnh Tê từng suy nghĩ tại sao mình lại thích phụ nữ. Có lẽ vì người đầu tiên cô rung động là Ôn Liễm chăng?
Sau khi chia tay, cô không gặp được ai khiến mình rung động nữa. Biết tin Ôn Liễm có bạn trai, cô cũng từng thử bắt đầu lại, đổi một người khác để thích, có lẽ sẽ không khó khăn đến thế. Ôn Liễm làm được, sao cô lại không được?
Nhưng khi đó, đối tượng cô cân nhắc vẫn chỉ là phụ nữ. Chỉ có người cùng giới mới mang lại cho cô cảm giác an toàn mà cô khao khát.
Nhưng cô Hai không thể hiểu nổi hai chữ "bẩm sinh". Trong mắt bà, nam nữ kết đôi mới là thuận theo tự nhiên, mọi sự trái khoáy đều là do chịu uất ức mà ra.
"Có phải ba con đối xử tệ bạc với con, làm con giận dỗi nên mới thế không? Để cô gọi điện mắng ông ấy!"
"Không liên quan gì đến ba con đâu, con còn chưa nói với ông ấy, để sau này hẵng hay."
Thịnh Tê lanh trí chặn lời bọn họ: "Ba con là một ví dụ điển hình đấy thôi. Ông ấy cũng vội vàng kết hôn sinh con, nhưng tình cảm với mẹ con thế nào thì mọi người biết rồi đấy. Sinh con ra xong chắc ông ấy hối hận muốn chết."
"Cho nên mọi người đừng khuyên con nữa. Chắc mọi người cũng không muốn con vì hôn nhân bất hạnh mà vứt bỏ con cái, chạy đến nơi đất khách quê người để làm lại từ đầu đâu nhỉ."
...
Thịnh Tê về đến nhà thì trời đã tối đen. Nửa giờ trước Ôn Liễm nhắn tin hỏi cô có nhà không, bảo muốn mang sách sang cho cô.
Về chuyện sang nhà cô tặng đồ, Ôn Liễm luôn rất tích cực, dù không có sự tham gia của Hàn Nhược Hoa.
Thịnh Tê vốn chẳng mặn mà gì với việc đọc sách, sách Ôn Liễm thích chắc cô cũng đọc chẳng hiểu. Cô tự vấn bản thân, tại sao hôm nay cô lại buột miệng nói "Tôi sẽ đọc"?
Bởi vì Ôn Liễm cười nhạo cô. Cô ấu trĩ muốn được nàng công nhận, muốn dùng cách này để chiếm được thiện cảm của nàng.
Thịnh Tê đang lấy lòng Ôn Liễm, muốn nói cho nàng biết rằng: Tôi cũng có thể đọc sách, tôi cũng muốn trở nên tốt hơn.
Giống hệt như ngày xưa.
Tại sao phải làm vậy chứ? Cô vừa bực bội vừa chán nản nghĩ, Ôn Liễm đâu còn là Ôn Liễm của ngày xưa, và cô cũng chẳng phải là cô nhóc ngốc nghếch năm nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!