Chương 15: (Vô Đề)

Xe buýt chạy qua ba trạm, dừng lại ở Thư viện thành phố rồi lại tiếp tục lăn bánh. Sau khi Ôn Liễm đã xuống xe, Thịnh Tê mới tìm được một chỗ ngồi. Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn Ôn Liễm vừa gửi đến.

Ôn Liễm: Lần sau ăn mặc như vậy đừng đi xe buýt, gọi taxi sẽ tiện hơn.

Thịnh Tê: Ăn mặc như thế nào?

Ôn Liễm: Xinh đẹp.

Thịnh Tê: Cậu học đâu ra nhiều lời hay ý đẹp thế?

Ôn Liễm: Chỉ trần thuật sự thật thôi.

Thịnh Tê có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nghiêm túc của nàng khi gõ những dòng này. Cô khẽ cười, thầm than trong lòng rằng Ôn Liễm giờ đây mồm mép linh hoạt hơn ngày xưa nhiều.

Trước khi xe chạy xa, Ôn Liễm lại gửi thêm một tin nhắn: "Tôi gửi cho cậu danh sách mấy cuốn sách này, không cần mua đâu, tối tôi mang sang."

Thịnh Tê: À, cảm ơn.

Ôn Liễm: Sách không dày, mỗi trang ít chữ lắm. Mỗi ngày chỉ cần dành mười phút đọc mười lăm trang, hai tuần là xong rồi.

Thịnh Tê: ...

Lại thế nữa rồi, lại bắt đầu lên kế hoạch cho cô thế này thế kia. Cứ như thể nếu không vạch sẵn lộ trình thì cô sẽ chẳng đọc nổi mấy chữ vậy.

Thật là coi thường người khác quá đi, cô đâu phải trẻ con nữa, bình thường cũng có đọc sách mà!

...

"Gió nhẹ, mây nhạt, hoa bách hợp dại nở rộ trên đỉnh núi hoàng hôn, có ai đó dưới ánh trăng đã hóa thành cây quế."

...

Mùa đông năm đó lạnh lạ lùng, cửa sổ phải đóng kín mít. Ánh trăng soi rọi, gió tháng Chạp đập vào cửa kính, báo hiệu Giáng sinh sắp đến.

Thịnh Tê ngồi trên ghế mà cứ nhấp nha nhấp nhổm, bắt đầu tìm chuyện nói với Ôn Liễm: "Sao cậu có thể học hành nghiêm túc đến thế nhỉ?"

Ôn Liễm tay vẫn thoăn thoắt giải đề trên giấy nháp: "Tớ chẳng có việc gì khác để làm, không học thì chán lắm."

"Cậu có thể tìm thú vui khác mà."

"Luyện đàn á? Thế thì thà giải đề còn hơn." Ôn Liễm hiếm khi buông lời than thở với chút cảm xúc cá nhân.

Nhà nàng có đàn piano, nhưng Ôn Liễm dường như không thích. Thịnh Tê mới chỉ nghe nàng đàn một lần theo yêu cầu của Hàn Nhược Hoa.

Thịnh Tê khen nàng đàn hay, nàng lại tỏ ra thờ ơ, có lẽ vì nghe khen nhiều quá rồi nên thấy những lời này vô nghĩa.

Ôn Liễm từ nhỏ đã sống trong những lời khen ngợi, luôn giữ thái độ không quan tâm hơn thua. Khí chất ấy khiến nàng trông có vẻ thanh cao kiêu ngạo, khó tiếp cận, và cũng dễ khiến người khác ghen tị.

Thịnh Tê phát hiện ra, mỗi khi cô cố lấy lòng hoặc bày tỏ sự sùng bái, cảm xúc của nàng đều rất nhạt nhẽo.

Ngược lại, nếu cô nói nhảm vài câu, nàng sẽ vui vẻ trả lời hơn.

Ví dụ như lúc này, nàng nghiêm túc hỏi Thịnh Tê nếu không học thì còn có thể làm gì.

Thịnh Tê đương nhiên biết có khối việc để làm. Nếu không muốn học, người ta có thể chơi đùa thỏa thích. Nhưng cô sợ bị Hàn Nhược Hoa để ý nên không dám nói ra.

Ôn Liễm đã giải xong bài tập, Thịnh Tê cũng thu dọn xong túi bút, chuẩn bị chuồn khỏi nhà nàng.

Túi bút của Thịnh Tê rất to, bên trong chứa đầy những món đồ văn phòng phẩm màu mè hoa lá. Tối nay cô sang đây, chép bài được 40 phút thì dành hẳn một tiếng để vẽ vời, bài tập về nhà chưa làm, bài học thuộc lòng cũng chưa thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!