Chương 13: (Vô Đề)

"Trong không khí trôi nổi một sự ngây thơ tinh khiết đến lạ thường, những hạt bụi thân mật bay múa, gió buổi chiều tựa như chiếc gối ôm mềm mại khiến người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ."

...

Tần suất Thịnh Tê lêu lổng ngoài đường bắt đầu giảm bớt, thay vào đó số lần cô ghé thăm nhà Ôn Liễm ngày một nhiều hơn.

Chuyện đột nhiên yêu thích học tập chắc chắn sẽ không xảy ra với cô, bởi lần nỗ lực năm lớp 8 đã tiêu hao sạch sẽ chút nghị lực ít ỏi còn sót lại.

Thịnh Tê vẫn ghét đọc sách, nhưng cô phát hiện ra một điều: chỉ cần ôm sách sang nhà Ôn Liễm, dù cô chẳng học được chữ nào, tâm trạng bà nội cũng sẽ đặc biệt tốt. Bữa tối bà sẽ nấu những món cô thích nhất, và còn khoe khoang về cô với ba trong điện thoại.

Hàn Nhược Hoa cũng rất vui vẻ, mỗi lần mở cửa đều dành cho cô một nụ cười dịu dàng.

Bà thường bảo: "Nịnh Nịnh đang ở trong thư phòng đấy, con vào đi."

Thịnh Tê có hai người cô. Cô Hai mạnh mẽ nhưng hiểu lý lẽ, Cô Ba hay nói nhưng tỉ mỉ chu đáo, cả hai đều coi Thịnh Tê như con đẻ mà yêu thương.

Thế nhưng Thịnh Tê vẫn luôn cho rằng, hình mẫu người mẹ lý tưởng phải giống như Hàn Nhược Hoa: dịu dàng ưu nhã, cảm xúc ổn định. Bà nghiêm khắc nhưng không hà khắc, thương con nhưng không nuông chiều.

Cảm xúc tích cực của người khác dễ dàng ảnh hưởng đến Thịnh Tê, khiến cô cảm thấy việc mình đang làm có giá trị và muốn tiếp tục thực hiện.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là bản thân Ôn Liễm có một lực hấp dẫn vô hình đối với cô. Nếu cô ghét Ôn Liễm thì dù người khác có ép buộc, cô cũng sẽ không đời nào chịu sang.

Tại sao Ôn Liễm lại hấp dẫn Thịnh Tê, chính cô cũng không rõ. Có lẽ là do hào quang của học bá chăng?

Thịnh Tê chưa từng làm bạn với học bá bao giờ. Dù trường Nhất Trung Vũ Giang có đầy rẫy học sinh ưu tú ngay cả trong lớp thường, và quan hệ của cô với họ cũng không tệ, nhưng chưa đến mức gọi là bạn bè.

Thêm vào đó, Ôn Liễm lại xinh đẹp. Nàng sở hữu dung mạo cao lãnh đoan trang, tính cách trầm tĩnh và chững chạc hơn hẳn cô.

Điều quan trọng nhất là, dù Ôn Liễm ít nói, nhưng bất kể Thịnh Tê có nói nhảm nhí gì đi nữa, nàng nhất định sẽ đáp lại. Hơn nữa câu trả lời nào cũng rất có lý, khiến cô tình nguyện lắng nghe.

Nhưng cũng chỉ là nghe thôi, còn làm theo hay không lại là chuyện khác.

Trong phần kiểm tra từ vựng lẫn nhau, Thịnh Tê không có ý tốt, toàn chọn những từ dài ngoằng khó nhớ để đố Ôn Liễm, còn Ôn Liễm thì chỉ hỏi cô những từ cơ bản.

Kết quả là khi chấm bài, Ôn Liễm đúng hết không sai một từ, còn Thịnh Tê thì sai be bét, chẳng đúng được mấy chữ.

Vô cùng nản lòng.

Phương pháp học vẹt của cô quá bạo lực, có thể miễn cưỡng nhận mặt chữ nhưng quên rất nhanh, bảo viết lại chính xác thì càng khó hơn lên trời.

Thất bại thảm hại liên tiếp đã k*ch th*ch tính hiếu thắng của Thịnh Tê. Sau đó, cô không chỉ học từ vựng một cách nghiêm túc, mà còn học thuộc cả các đoạn văn ngắn tiếng Anh, thơ ca, văn ngôn, lịch sử, chính trị... Cô muốn so tài cao thấp với Ôn Liễm một phen.

Và kết quả là: Thua liểng xiểng.

Thịnh Tê đành phải ngậm ngùi thừa nhận, thành tích kém không phải chỉ vì lười học, mà đầu óc cô quả thực không bằng Ôn Liễm.

Ngoài tiếng Anh ra, Thịnh Tê bắt đầu dần dần lấy lại kiến thức các môn khác. Đối với một người gần như mất gốc hoàn toàn như cô, vở ghi chép và sự hướng dẫn của Ôn Liễm chính là phương thuốc thần kỳ, giúp cô tiến bộ vượt bậc.

Với những học sinh đội sổ như cô, vấn đề chủ yếu nằm ở thái độ. Chỉ cần chịu khó để tâm một chút là sẽ tiến bộ thần tốc.

Giáo viên các môn với tinh thần khuyến khích là chính, đã công nhận sự nỗ lực của cô, động một chút là lại khen ngợi vài câu trong giờ học. Thịnh Tê đắc ý ra mặt, tìm lại được cảm giác được coi trọng như hồi lớp 8.

Đám bạn thân thiết thấy cô bỗng dưng ham học cũng không hề châm chọc. Khi cô mời nhóm Uông Chính Ngân đi quán net, cậu ta vừa chơi game vừa nói: "Cậu cứ học cho giỏi vào, tớ thì chắc chắn trượt rồi, sau này cậu phải cho bọn tớ hưởng sái đấy nhé."

"Hay là chúng ta cùng học đi?"

Bạn gái của Uông Chính Ngân xua tay: "Đừng đùa, cậu bị thủ khoa khối tẩy não rồi, bọn tớ không làm được đâu."

Thịnh Tê cười: "Yên tâm đi, sau này mỗi tuần tớ vẫn sẽ đi chơi với các cậu một lần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!