Chương 11: (Vô Đề)

Đầu óc Thịnh Tê đang quay cuồng trong cơn choáng váng, nhưng khi nghe thấy câu nói kia, đôi tai cô như bị ai đó nhẹ nhàng v**t v*, mềm nhũn và nóng bừng lên.

Đôi mắt cô không kìm được lộ ra vẻ kinh ngạc, dùng chút ý thức còn sót lại để tự hỏi: Sao Ôn Liễm lại giống người say hơn cả mình thế này?

Sau một thoáng do dự, câu trả lời từ đáy lòng đã khiến Thịnh Tê mở toang cánh cửa: "Vào đi."

Đợi Ôn Liễm bước vào và đóng cửa lại, cô ngáp một cái, giọng nói nghe có vẻ uể oải nhưng lại ẩn chứa sự hưng phấn ngầm: "Nhìn tôi làm gì?"

Nhiệt độ trong nhà thấp đến mức Ôn Liễm vừa bước vào đã không nhịn được mà khoanh tay rùng mình một cái.

Thịnh Tê đi chân trần trên sàn, liếc mắt thấy phản ứng của nàng, chưa đợi nàng mở miệng đã cầm điều khiển tăng nhiệt độ lên.

Ôn Liễm không cần chạm vào cũng biết, lúc này cả người Thịnh Tê chắc chắn lạnh toát. Rõ ràng cơ địa thể hàn, nhưng lại cứ thích tham lạnh, chẳng biết tự yêu lấy bản thân.

"Thích thì nhìn thôi." Nàng không biết phải giải thích thế nào, đành trả lời một cách vô lại như thế.

Kiểu trả lời này là học được từ Thịnh Tê. Nàng vốn không giỏi nói dối, trước đây chỉ có hai lựa chọn: trả lời thật hoặc im lặng.

Chỉ sau khi gặp Thịnh Tê, nàng mới học được cách trả lời thứ ba cho những câu hỏi không muốn đáp.

Thịnh Tê nheo mắt nhìn nàng khó hiểu, rồi bật cười trêu chọc: "Nhìn à? Tôi đẹp lắm sao?"

Ôn Liễm thế mà lại thành thật gật đầu: "Đẹp."

Sự thẳng thắn này khiến Thịnh Tê nghẹn lời. Cô thầm nghĩ Ôn Liễm bây giờ giỏi nói lời đường mật dỗ người ta vui thật, chẳng biết là học được từ đâu.

Thôi, không nghĩ nữa, cứ nghĩ đến là lại thấy phiền.

Thịnh Tê mặc kệ bản thân lười biếng ngã người xuống ghế sofa, cơn buồn ngủ ập đến nhưng ý thức vẫn còn khá tỉnh táo. Mấy chai rượu rỗng lăn lóc trên sàn, Ôn Liễm lặng lẽ ngồi xuống thu dọn.

Thịnh Tê nghĩ lẽ ra mình không nên cho Ôn Liễm vào, nhưng giờ hối hận cũng vô ích. "Cậu uống với tôi một ly được không?"

"Không được, mẹ tôi không cho uống rượu." Đứa trẻ ngoan thẳng thừng từ chối.

"À, thế thì không được uống rồi."

Hàn Nhược Hoa bảo gì nghe nấy, Ôn Liễm để ý nhất là suy nghĩ của mẹ mình.

Thịnh Tê biết rõ điều đó nhưng vẫn cố tình hỏi thêm một câu: "Nếu tôi nhất định bắt cậu uống cùng tôi thì sao?"

Ôn Liễm ngồi xuống cạnh ghế sofa, cúi đầu nhìn cô. Thịnh Tê đã say, cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ được cảm xúc trong mắt nàng.

Nàng không nói gì, Thịnh Tê liền hiểu, rất biết chừng mực nói: "Coi như tôi chưa hỏi."

Ôn Liễm cầm tấm chăn mỏng trên sofa đắp lên người cô.

"Tôi không lạnh." Thịnh Tê bực bội giơ tay ngăn lại.

"Lộ hết rồi kìa." Ôn Liễm giải thích.

Với tư thế nằm của Thịnh Tê, chút vải vóc ít ỏi của chiếc váy ngủ kia chẳng che chắn được gì, trên dưới đều hớ hênh.

"Được rồi."

Thịnh Tê ngoan ngoãn khép chân lại, rúc người vào trong chăn. Bỗng nhiên cô lại cười tít mắt, trông vừa ấm áp vừa vô hại: "Lần sau cậu muốn đến thì báo trước một tiếng, tôi sẽ không mặc váy nữa."

Suy nghĩ một chút, Ôn Liễm khẽ nói: "Không cần để ý đến tôi đâu, cậu ở nhà mặc thế nào cũng được."

Biết cô sợ nóng, nàng không muốn cô phải chịu thiệt thòi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!