Chương 100: (Vô Đề)

Tháng Tư, muôn hoa đua nở khắp nơi, mỗi cơn gió thổi qua lại mang theo những trận mưa hoa dịu dàng lãng mạn.

Thịnh Tê thích nhất là những loài hoa rực rỡ, điều này thể hiện rõ trong tranh của cô.

Ôn Liễm tin chắc rằng, những người yêu thích tranh của Thịnh Tê đều là những người hướng về sự ấm áp và ánh nắng, giống như cách nàng khao khát được đến gần cô vậy.

Vì thế, những bình luận dưới tranh của Thịnh Tê tuy không nhiều nhưng luôn hòa nhã, vui vẻ.

Thế nhưng có lần hai người cùng nhau đọc tin nhắn riêng, nàng mới phát hiện ra cô cũng nhận được những lời mắng chửi và chế giễu.

Người ủng hộ là thật tâm ủng hộ, mà kẻ ghét bỏ cũng là thật tâm ghét bỏ.

Dường như chỉ vì cô vẽ vài bức tranh không vừa ý họ, liền trở thành tội ác tày trời, phải ngoan ngoãn xin lỗi rồi cút khỏi giới vẽ tranh.

Thịnh Tê bình thản xóa bỏ những tin nhắn đó, thấy nàng có vẻ ủ rũ không vui, liền cười trêu: "Cậu không định lãng phí cảm xúc vì mấy người này đấy chứ?"

Được Thịnh Tê nhắc nhở, Ôn Liễm mới giật mình nhận ra, đúng là không cần thiết thật. Nàng đâu thể đòi hỏi tất cả mọi người đều phải thích Thịnh Tê.

Nếu nghĩ thế thì nàng sẽ lại cảm thấy bất an mất.

Thịnh Tê nằm dài ra giường, xua tan những suy nghĩ tiêu cực: "Đến ba ruột còn chẳng thích mình, mắng mình không ra gì mà mình còn nhịn được, huống chi là mấy người lạ trên mạng."

Từ khi Thịnh Quang Minh quay lại tỉnh Y, ông không còn tìm kiếm cảm giác tồn tại trong cuộc sống của cô nữa. Thịnh Tê mỗi ngày đều tự tại đến mức hát nghêu ngao.

Nghe cô kể về cái bẫy hoàn hảo mà cô giăng ra, Ôn Liễm chỉ biết thán phục. Nửa thật nửa giả nói dối, lấy nhu thắng cương, Thịnh Tê đã thắng một trận rất đẹp.

Hơn nữa còn diệt sạch hậu họa — Thịnh Quang Minh dù có cả đời không ủng hộ họ, cũng tuyệt đối không muốn đưa Thịnh Tê về tỉnh Y nữa, càng không thể sắp đặt cho cô những mối nhân duyên mà ông ta tự cho là tốt đẹp.

Rủi ro quá lớn, lại còn dễ rước bực vào người.

Thịnh Tê bất tri bất giác đã lấp kín mọi con đường của ông ta.

Ôn Liễm thầm nghĩ, bản thân nàng cũng bị Thịnh Tê bao vây từng chút một, không còn đường lui, chỉ có thể toàn tâm toàn ý yêu cô.

Sinh ra với vẻ ngoài thanh thuần tú khí, lại có thể bẻ cong một người trước kia trong lòng chỉ có học hành và mẹ như nàng, bản lĩnh của Thịnh Tê quả thực không nhỏ.

Bị nàng "khiển trách" như vậy, Thịnh Tê giả vờ thẹn thùng: "Cũng thường thôi mà, hồi đó mình cũng là gái thẳng chứ bộ."

Ôn Liễm "à" một tiếng ẩn ý.

Cuộc sống của hai người ngoài ăn, ngủ, thì chỉ là lượn lờ hiệu sách, xem phim, phần lớn thời gian đều ru rú ở nhà. Có Ôn Liễm bầu bạn, Thịnh Tê càng ngày càng lười ra đường.

Sau tiết Thanh minh, một công việc đầy thử thách tìm đến Thịnh Tê: Vẽ tranh minh họa cho một cuốn sách.

Nghe nói tác giả rất thích nét vẽ của cô. Vì thù lao hậu hĩnh, Thịnh Tê đang trong giai đoạn túng thiếu nên đồng ý ngay tắp lự.

Nội dung cuốn sách thiên về đời thường, yêu cầu cô phải đi sâu vào cuộc sống để quan sát thực tế.

Nhân dịp tiết trời xuân tươi đẹp, Thịnh Tê tranh thủ chạy ra ngoài mấy chuyến.

Đúng lúc ngày 17 tháng 4 là sinh nhật Thịnh Tê.

Ôn Liễm đã hẹn trước với Vạn Dữ Đạc và bạn gái anh ấy, lái xe đến một công viên ngoại ô để dã ngoại. Họ chọn vị trí bên hồ, dưới bóng cây mát rượi, ngồi trên thảm cỏ hóng gió xuân ấm áp và thưởng thức hoa quả.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi những đốm sáng lung linh lên tấm thảm dã ngoại và lên người cô gái đang nằm dài.

Vạn Dữ Đạc thao thao bất tuyệt kể cho Ôn Liễm nghe về vụ bê bối ngoại tình của một ông chú họ xa nào đó. Mấy chuyện này cứ như được đúc từ một khuôn mẫu, chỉ thay đổi nghề nghiệp và tính cách của nam nữ chính, còn lại thì cẩu huyết y hệt nhau.

Thịnh Tê chẳng hứng thú gì, cô sắp ngủ gật đến nơi rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!