Gió đêm quá lớn thổi tóc tai rối tung, Thịnh Tê cuối cùng cũng thấy bực bội. Ngắm cảnh đêm mà tâm trạng lại càng xuống dốc, cô đóng chặt cửa sổ xe, giữa không gian ồn ào mà tĩnh lặng ở góc xe, cô gục mặt vào lòng bàn tay nghỉ ngơi.
Đợi đến khi loa thông báo điểm dừng vang lên, Thịnh Tê mới lấy lại sắc mặt bình thản thường ngày, rời khỏi chỗ ngồi.
Xuống xe, cô kiểm tra thông tin vận chuyển, rồi ghé qua điểm tập kết chuyển phát nhanh để lấy chiếc ghế đặt mua trên mạng. Chiếc ghế ở nhà là do người thuê trước để lại, ngồi chẳng thoải mái chút nào.
Kiện hàng khá nặng, Thịnh Tê phải tốn kha khá sức mới ôm được ra khỏi thang máy. Mới đi được hai bước, cửa nhà Ôn Liễm đối diện đột ngột mở ra.
Nàng và Hàn Nhược Hoa đang đứng ở cửa, dáng vẻ như chuẩn bị ra ngoài.
Ánh mắt Ôn Liễm rơi vào thùng giấy to sụ trên tay Thịnh Tê, thấy gân xanh trên mu bàn tay cô nổi lên vì dùng sức, chắc hẳn là rất nặng.
Nhưng chẳng đợi nàng kịp qua giúp, Thịnh Tê đã bê thùng hàng đến cửa nhà mình.
"Dì Hàn, hai người ra ngoài ạ?"
"Ừ, dì qua nhà bác cả con bé, tối nay dì mới rảnh, mai là khai giảng rồi." Hàn Nhược Hoa quan tâm hỏi: "Con ăn tối chưa?"
"Con ăn rồi ạ." Thịnh Tê mở cửa, bê thùng hàng vào trong.
Từ đầu đến cuối, cô không hề nói với Ôn Liễm câu nào, cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn nàng.
Sáng nay tặng tranh cho Ôn Liễm, nàng đã cảm ơn trực tiếp, nên trên Wechat cô không nhắn lại nữa. Lịch sử trò chuyện của hai người vẫn dừng lại ở tối hôm qua.
Thịnh Tê nhắn tin cho Thành Quyên báo đã về đến nhà, Thành Quyên trả lời "Nghỉ ngơi sớm đi". Sau đó, cô hì hụi lắp ráp xong chiếc ghế, rồi đi tắm rửa sạch sẽ.
Cả người sảng khoái, cô lấy chai rượu và chiếc ly ra, ngồi xếp bằng trước cửa sổ, tự rót tự uống.
Khi men rượu đã ngấm, chuẩn bị về phòng đi ngủ thì chuông cửa vang lên.
Tiếng chuông xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Ánh mắt đờ đẫn nhìn những ánh đèn xa xa ngoài cửa sổ, phản ứng của Thịnh Tê chậm đi nửa nhịp vì cơn say và sự lười biếng, cô thà tin rằng mình nghe nhầm.
Nhưng một lát sau, tiếng chuông vẫn kiên nhẫn vang lên, Thịnh Tê chỉ đành chậm chạp đứng dậy ra mở cửa.
Quả nhiên, lại là cô hàng xóm Ôn Liễm tiểu thư.
Kèm theo đó là tiếng đóng cửa vọng lại từ nhà đối diện.
Hàn Nhược Hoa đúng là nhọc lòng, không chỉ nuôi con gái khôn lớn, dạy dỗ nàng trở nên ưu tú hiểu chuyện, mà còn lo lắng nàng cô đơn, tìm mọi cách rèn luyện khả năng kết bạn cho nàng.
Đặc biệt đóng cửa ngay để không làm "bóng đèn", cứ như liệu định cô sẽ mời Ôn Liễm vào nhà nói chuyện vậy.
Tiếc là hôm nay không đúng lúc. Thịnh Tê đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, chẳng còn tâm trí đâu mà lừa gạt hay trêu đùa người ta vào nhà.
Cô dựa người vào khung cửa, vì không đứng thẳng nên tầm mắt vừa vặn ngang bằng với Ôn Liễm: "Sao thế?"
Ánh mắt Ôn Liễm lặng lẽ dừng trên gương mặt cô: "Đi nhà bác cả về có mang theo chút đồ ăn, mẹ tôi bảo tôi sang hỏi xem cậu có muốn ăn khuya không?"
Nàng nhấn mạnh hai chữ "Mẹ tôi" khiến Thịnh Tê buồn cười. Đối mặt với sự gán ghép nhiệt tình của Hàn Nhược Hoa, liệu Ôn Liễm có cảm thấy bất đắc dĩ không?
Hay là... nhìn thấy kẻ ngốc này lại một lần nữa cắn câu, nàng cũng thấy thú vị?
Ôn Liễm thế này thật mâu thuẫn, cũng thật vô vị. Hai năm trước ngay cả gặp mặt một lần nàng cũng không chịu, giờ lại học được cách nửa đêm gõ cửa nhà người ta hỏi có ăn khuya không.
"Giúp tôi cảm ơn dì Hàn, nhưng tôi không đói, không ăn nổi đâu."
Giọng từ chối của Thịnh Tê lạnh lùng. Biểu cảm của Ôn Liễm khẽ biến đổi, bị cô bắt gặp, lập tức kìm nén lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!