Chương 5: (Vô Đề)

Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng ấy.

Rất đẹp.

Nhưng ta không cần.

Người này, ta cũng không cần.

"Mộc Bắc Thần," ta ngẩng đầu, giọng bình tĩnh, "không còn sau này nữa."

Sắc mặt chàng cứng lại.

"Đời này của ta, không thể nào ở bên chàng nữa."

"Mộng Vi—"

Không đợi chàng nói hết, ta đẩy mạnh chàng ra, đẩy ra khỏi cửa tiệm.

Chàng loạng choạng lùi ra, đứng bên đường, mặt đầy không thể tin nổi.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt chàng, soi rõ nỗi đau sâu trong đáy mắt.

Ta nhìn chàng một cái, rồi đóng sầm cửa lại.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ta nghe thấy chàng gọi tên ta bên ngoài.

Một lần, rồi một lần nữa.

Ta dựa lưng vào cửa, chậm rãi trượt xuống đất.

Âm thanh bên ngoài dần nhỏ đi.

Cuối cùng, chỉ còn lại sự ồn ào của phố xá.

Ta vùi mặt vào đầu gối, không khóc.

7

Cửa đóng lại rồi, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Nhưng ta không ngờ, Mộc Bắc Thần lại là người như vậy.

Ngày thứ ba, quan phủ đến.

Hai tên sai dịch đứng trước cửa tiệm, mặt không cảm xúc đưa cho ta một tờ giấy.

Ta nhận lấy xem, trên đó đóng ấn đỏ chói, viết rằng thủ tục cửa tiệm không đầy đủ, lập tức niêm phong.

"Cô nương, đừng làm khó bọn ta." tên sai dịch dẫn đầu liếc vào trong, "thu dọn đi, rời đi thôi."

Ta đứng trước cửa, nhìn họ dán niêm phong lên tấm cửa.

Người qua đường dừng lại nhìn, xì xào bàn tán.

Ta nghe có người nói: "Cửa tiệm này mới mở được mấy ngày?"

"Chắc đắc tội người ta rồi, đáng tiếc chỗ đậu phụ đó, ta còn chưa kịp nếm."

Ta không quay đầu, cũng không biện giải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!