Chương 68: Kết Giới [3]

"Là ngươi!" Bắc Tang thái tử nhìn nam nhân chật vật từ trong bóng tối lăn ra, gương mặt không dấu được kinh ngạc. Vì cái gì người này lại trốn trong cung điện đổ nát thoạt nhìn giống lãnh cung này? Với thân phận của người này, thế nhưng lại làm ra chuyện này? Chẳng lẽ…

Tuy thân phận thái tử của hắn phải dựa vào thế lực bên nhà mẹ đẻ của mẫu hậu mới có được, hơn nữa Bắc Tang hoàng đế cũng biết nhi tử hắn là dạng người gì, sợ hắn đắc tội Tây Lam Lam đế bệ hạ… nam nhân tuy trẻ tuổi nhưng lại làm người ta cảm giác e ngại từ sâu trong đáy lòng.

Bởi vậy lần này được phái tới Tây Lam làm sứ thần trên danh nghĩa thái tử Bắc Tang quốc, nhưng kì thực người có quyền nhất chính là tể tướng Bắc Tang, thần tử được Bắc Tang hoàng đế tin cậy nhất. Nhưng mặc kệ Bắc Tang thái tử này vô dụng thế nào, nhưng dù sao cũng được dạy dỗ nhiều năm để trở thành đế vương, vì thế lúc này thấy nam nhân đột nhiên xuất hiện, trong lòng tự nhiên cảm thấy khả nghi.

Chẳng lẽ lãnh cung này thật sự có bí mật không thể cho ai biết, hay là nơi này cất giấu báu vật gì đó của Tây Lam quốc? Bằng không, vì sao lại bố trí kết giới, mà người này lại còn núp ở đây?

Chính là nhìn xung quanh, cung điện này nhìn thế nào cũng chỉ là một đống đổ nát, sao có thể cất giấu bảo vật gì a. Hơn nữa với thực lực của Lam đế, y không cần giấu ở nơi này đi.

Nói tới thứ đáng giá thì chỉ có đám thực vật mọc tràn lan rất gây chú ý bên dưới cung tường Tây Lam Cửu điện hạ đang đứng. Đám thực vật này nhìn kĩ đúng là chưa nhìn thấy giống này bao giờ, hơn nữa không biết có phải thị lực của hắn bị ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy đám thực vật kia cứ như đang sống.

Từ từ, thực vật? Đóa hoa hồng nhạt? Thánh Linh Chi Hoa! Đó là Thánh Linh Chi Hoa? Khó trách hắn cứ cảm thấy có gì đó không đúng, hóa ra là Thánh Linh Chi Hoa mà lúc vừa tiến vào Tây Lam đã nghe nói tới. Chẳng qua lúc đó hắn vội vàng muốn nhìn mỹ nhân Tây Lam, kia còn tâm tư gì nghe chuyện này nữa.

Hiện giờ xem ra, người nọ tới chính vì Thánh Linh Chi Hoa đi! Lúc ấy mình còn cảm thấy khó tin, Tây Lam thật sự có thực vật có ma lực sao, hiện giờ xem ra đúng là thật. Bắc Tang thái tử nhìn về phía cung tường sụp đổ, ánh mắt dần dần trở nên tham lam.

Nhưng mặc kệ Bắc Tang thái tử nghĩ gì trong lòng, hiện giờ người kinh ngạc nhất chính là Đông Lăng Thập Tam hoàng tử từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Thiếu niên nhìn thấy nam nhân từ chỗ tối lăn ra, ánh mắt tràn ngập khó tin, bi thương cùng tuyệt vọng.

"Tam hoàng huynh…" Thiếu niên cảm thấy âm thanh mình có chút chua sót. Nhìn nam nhân tuy bị trúng một roi, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt, trên người cũng chật vật không chịu nổi, nhưng vẫn như cũ thản nhiên sửa sang lại cách ăn mặt của mình, giống như người bị phát hiện trong góc tối không phải là mình, một chút cũng không kinh hoảng.

Tam hoàng huynh núp trong đó bao lâu rồi? Vừa rồi hắn thấy mình suýt chút nữa bị người ta… vì cái gì? Vì cái gì Tam hoàng huynh thấy mình chịu nhục như vậy cũng không cứu mình? Cho dù mình biết hắn vẫn luôn chán ghét, khinh thường mình, nhưng mặc kệ nói thế nào, mình cũng là Đông Lăng hoàng tử, là đệ đệ của hắn a, vì hắn có thể thờ ơ như vậy? Vì cái gì…

Thiếu niên bi thương nhìn nam nhân vẻ mặt đạm mạt, từ nãy giờ vẫn không hề nhìn mình, trong lòng rất muốn chất vấn, nhưng thiếu niên có quyền gì để chất vấn người này, đi chất vấn nam nhân luôn cao ngạo khinh thường mình a.

"Phế vật, thật sự mất mặt Đông Lăng quốc ta!" Nghe thiếu niên quần áo không chỉnh yếu ớt kêu một tiếng, Đông Lăng Quân Nghiêu lúc này mới quay đầu nhìn tới thiếu niên một thân hỗn độn bên kia, nhưng ánh mắt lại tràn ngập chán ghét, vứt bỏ, hệt như thấy một thứ gì đó chán ghét vô cùng.

"Tam hoàng huynh!" Thiếu niên khiếp sợ nhìn nam nhân, nam nhân là hoàng huynh mình đang dùng vẻ mặt chán ghét nhìn mình, khoảnh khắc kia trái tim thiếu niên lạnh băng, hoàn toàn chìm vào chết lặng.

Ha hả! Kia là hoàng huynh của mình a, chính là huyết mạnh chí thân giống như mình, nhưng thấy huynh đệ của mình bị người ta lăng nhục lại ở một bên khoanh tay đứng nhìn, sau đó lại còn quăng một câu "phế vật, làm mất hết mặt mũi Đông Lăng!", đây là thân nhân của mình sao? Tuy mình vốn đã rất thất vọng với hoàng thất tràn ngập đen tối kia, nhưng một khắc này mình mới thật sự cảm nhận được tuyệt vọng.

"Không cần gọi ta là hoàng huynh, ngươi không xứng! Ngươi là sỉ nhục của hoàng thất Đông Lăng!" Sự thật chứng minh, hoàng tử không có sức mạnh chỉ có thể mặc người ta khi dễ mà không thể phản kháng, người như vậy vì cái gì còn muốn sống tạm bộ qua ngày, cứ lắc lư trước mặt hắn thực chướng mắt.

Thiếu niên này từ khi sinh ra đã không có được sức mạnh, cho dù luôn bị khi dễ, sinh tồn gian khổ trong hoàng thất Đông Lăng nhưng vẫn không thể làm hắn có chút thương hại nào. Ngược lại, Đông Lăng Quân Nghiêu thậm chí không muốn thừa nhận hắn.

Chính vì sự tồn tại của hắn nên hoàng thất Đông Lăng mới có vệt bẩn. Đông Lăng Quân Nghiêu không hi vọng người khác biết hắn lại có một huynh đệ phế vật không có chút sức mạnh nào như vậy, cho dù đối tượng bị nói tới không phải hắn, nhưng hắn vẫn không thể chịu được. Bởi vì nó làm hắn cứ cảm thấy hoàng thất Đông Lăng trở thành trò cười trong miệng người khác.

Hoàng thất nên là cao cao tại thượng nhìn xuống sinh linh, là sự tồn tại đầy kính sợ cùng uy hiếp trong lòng thần dân, chứ đâu phải chuyện cười cho đám dân đen ti tiện nói chuyện phiếm sau bữa ăn. Mà người hắn gọi là Thất Tam hoàng đệ này chính là sự sỉ nhục cho hoàng thất cao quý, hắn thật sự không thể chịu nổi!

Nếu không phải di truyền được mỹ mạo của mẫu thân ti tiện kia thì tên này chẳng có tác dụng nào khác, người này căn bản không nên tồn tại. Với địa vị thấp kém ngay cả một cung nữ trong hoàng cung Đông Lăng cũng không bằng, người này căn bản không có khả năng trở thành sứ giả đi sứ Tây Lam, nếu không phải nhờ gương mặt thực câu nhân kia, có thể sẽ trở thành lợi thế chính trị thì hắn sao phải mang theo sự sỉ nhục có thể làm mình mất mặt tới Tây Lam kia chứ.

Lần này tới Tây Lam, không chỉ trong bữa tiệc bị sứ thần đến từ các quốc gia trên Thương Lam đại lục thấy mình bị Tây Lam Cửu hoàng tử chỉ mới bảy tuổi kia làm cứng họng, thế nhưng còn dâng thần khí cho Tây Lam Lam đế, điều này làm Đông Lăng Quân Nghiêu suýt chút nữa hận tới căn răng mình.

Hiện giờ cái tên ti tiện này thế nhưng suýt chút nữa lại làm xấu mặt Đông Lăng, tất cả phẫn nộ của Đông Lăng Quân Nghiêu đều dồn vào một chỗ, hận không thể để tên này bị sáp đến chết, sao có thể vì một người mình chán ghét mà bại lộ mục đích của mình tới đây.

Phải biết, đêm nay là cơ hội cuối cùng của hắn. Nếu Lam đế có được thần khí của Đông Lăng hắn, thì hắn sẽ lấy Thánh Chi Chi Hoa của Tây Lam. Thần khí không thể lấy lại, không nói tới chuyện hắn làm trò trước mặt nhiều sứ thần các quốc gia khác, hắn đưa thần khí Đông Lăng cho Tây Lam Lam đế với danh nghĩa làm hạ lễ, nếu thần khí đã thừa nhận Lam đế, hắn sao có thể đoạt lại nó từ tay nam nhân đáng sợ kia?

Nghĩ đến khí thế uy hiếp thiên hạ của Lam đế ngày đó, đến lúc này Đông Lăng quân nghiêu vẫn không khỏi khiếp đảm.

Bất quá hiện giờ chỉ cần hắn chiếm được Tây Lam Thánh Linh Chi Hoa, tin tưởng lúc quay về Đông Lăng, lửa giận của phụ hoàng sẽ giảm bớt một chút đi!

Nhưng lúc này, Đông Lăng Tam hoàng tử đang dùng thần tình chán ghét nhìn thiếu niên lại không biết, bởi vì những lời hắn nói hôm nay mà tạo thành kết cục của hắn sau này. Hắn lại càng không biết được, mình cuối cùng lại chết trong tay phế vật mà mình không khinh thường này.

Lúc này Đông Lăng Quân Nghiêu tuy đã trúng một roi, gương mặt thoạt nhìn huyết nhục mơ hồ, bộ dáng rất chật vật, nhưng ánh mắt hắn lại không thèm lưu lại lâu trên người thiếu niên. Nói xong những lời chán ghét, ánh mắt Đông Lăng Tam hoàng tử lại dừng lại trên người Tây Lam Cửu hoàng tử đứng trên tường cao cách đó không xa.

"Cửu điện hạ, ta quả nhiên đã xem thường ngươi!" Vốn nghĩ bất quá chỉ là một đứa nhỏ chưa được tám tuổi, cho dù có thiên phú cỡ nào cũng không lợi hại bao nhiêu, hiện giờ xem ra hắn đã suy nghĩ quá đơn giản.

Đứa nhỏ này tuyệt đối không yếu ớt như vẻ ngoài. Chỉ một roi khi nãy, lực đạo không hề thua kém vũ sĩ cường đại. Có thể dễ dàng quất trên mặt đất thành một vệt nứt sâu như vậy, cho dù là hắn cũng tuyệt đối không thể đạt tới trình độ này.

Hơn nữa, Đông Lăng Quân Nghiêu còn chú ý tới lực khống chế chuẩn xác kinh người của đứa nhỏ này. Có thể tạo thành uy lực mạnh mẽ như vậy nhưng lại không hề tổn thương tới tên ti tiện kia, có thể thấy được chỗ lợi hại của đứa nhỏ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!