Chương 39: (Vô Đề)

Minh Kiều cảm thấy so với quấy rối thì tính ra nàng vẫn đã giúp đỡ.

Đưa nhầm gia vị, trông lửa quên thời gian, lôi kéo Đường Hiểu Ngư đùa nghịch với nàng, có lẽ có hơi cản trở tiến trình nhưng cũng chỉ là yếu tố ngẫu nhiên thôi.

Nhưng khi bị Đường Hiểu Ngư nói như vậy, nàng có chút ngượng ngùng, lòng xấu hổ vốn rất ít ỏi của nàng đại khái đã đều bày ra trước mặt Đường Hiểu Ngư.

Cho nên khi gặp chuyện khó, cứ chuyển đề tài.

"Mấy ngày nay cô có tra được gì không? Tiến triển thế nào rồi?"

Đường Hiểu Ngư nhìn nàng một cái, không chọc thủng sự xấu hổ của nàng: "Nhà họ Tạ không đơn giản."

Khi cô rũ mặt xuống, thần sắc trở nên trầm tĩnh: "Hiện giờ tôi có thể xác định thân phận dị năng giả của ba người: Tạ Sở, Tạ Nhiên, cô còn nhớ cô ta chứ?"

Minh Kiều: "Người bị Thợ săn một đao đâm trúng tim, em gái cùng cha khác mẹ của Tạ Sở, cô ấy cũng là dị năng giả sao?"

Đường Hiểu Ngư biết nàng muốn hỏi cái gì: "Căn cứ vào điều tra và thăm dò của tôi, mẹ Tạ Nhiên là người bình thường, không hề biết gì về chuyện ở giới dị năng hết."

Minh Kiều đăm chiêu: "Nói như vậy, trừ phi người chết tự nhiên thức tỉnh dị năng, nếu là huyết mạch truyền thừa thì chỉ có thể di truyền từ bố Tạ.

Thứ ba là ông ta à?"

"Là Tạ Sâm."

Minh Kiều hiểu rõ: "Anh họ Tạ Sở, thích đoạt danh tiếng của anh ta."

Bố Tạ là trưởng bối của họ, hơn nữa tâm cơ cực sâu, cho dù Đường Hiểu Ngư công khai hay lén lút cũng đều không thể dễ dàng thăm dò được.

Nhưng nếu một trai một gái đều đã là dị năng giả, vậy khả năng ông ta là dị năng giả cũng tám chín phần mười.

"Một số dòng tiền trong tài khoản đứng tên họ cũng có vấn đề." Đường Hiểu Ngư trầm ngâm: "Tôi còn nắm giữ một ít chứng cứ khác nhưng vẫn chưa đủ để khiến nhà họ Tạ bị thương gân cốt."

Minh Kiều gật đầu: "Rết lớn trăm chân, chết cũng không hàng, muốn ra tay phải bóp chuẩn chỗ yếu, nếu đánh nhỏ nháo nhỏ, ngược lại chúng ta sẽ dễ bị lật kèo."

Đường Hiểu Ngư nhìn nàng một cái: "Tôi sẽ tiếp tục điều tra."

Tạ Sở đang từng bước tiếp cận cô chính là điểm đột phá rất tốt.

·

Đường Hiểu Ngư định giống như lần trước nấu cho Minh Kiều một ít đồ ăn nhanh có thể bảo quản lâu chút, Minh Kiều biết kế tiếp cô sẽ rất bận rộn, cộng thêm bị cảnh cáo, không quấy rối cô nữa mà ngoan ngoãn ở bên cạnh nhìn cô bận rộn.

Minh Kiều vừa xem, vừa muốn cho Đường Hiểu Ngư xem những tài liệu mà Thời Nhan tra được.

Mấy ngày nay nàng đều có dự định như thế, cuối cùng hôm nay đã đợi được người.

Nàng nghĩ thôi thì rất thản nhiên, nhưng lúc chân chính hành động vẫn phải bắt đầu cọ xát từ trước lúc ăn cơm.

Cứ lề mề đến khi ăn xong cơm tối, nàng mới nhịn xuống cảm giác muốn đi đào tường nơi hẻo lánh mà lấy tư liệu ra.

"Dạ Oanh."

"Sao?"

"Chẳng phải đoạn thời gian trước tôi nói đã nhờ một người bạn tra được chuyện của dì tôi rồi sao? Cô ấy tra được ra rồi." Minh Kiều tận lực dùng giọng điệu như không có chuyện gì xảy ra nói: "Tôi nghĩ nên nói một tiếng với cô, tránh cho cô luôn để việc này trong lòng thay tôi."

Đường Hiểu Ngư nghe Minh Kiều nhắc tới dì út, trong đôi mắt đen thuần khiết tràn ngập tối tăm, sức lực hiện giờ của cô tuy đều tập trung vào Tạ Sở nhưng cũng không phải không hề đi điều tra dì út.

Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, trong mấy ngày này sẽ có kết quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!