Suy đi tính lại, Minh Kiều quyết định nói ra một phần sự thật, dù sao thì lòng dạ của dì út cũng thâm sâu hơn nàng tưởng.
Có thể có những kênh khác để đối phó với nhà họ Minh ngoài việc lợi dụng nàng, nhưng Đường Hiểu Ngư và những người khác không có chút lòng phòng bị nào trước dì ta, nên nếu xảy ra chuyện gì thì nguy to.
Mà nói với Đường Hiểu Ngư và nói với Dạ Oanh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Nói với Đường Hiểu Ngư thì không có lập trường, còn dễ bị nghi là cố ý tạo hiềm khích.
Nói với Dạ Oanh thì là giao lưu manh mối hợp tình hợp lí.
Nàng đứng dậy khỏi ghế sofa, trông có vẻ hơi bồn chồn và do dự.
Đường Hiểu Ngư khẽ động tâm tư: "Không thể nói sao?"
Khi hoài nghi vị hôn phu thanh mai trúc mã của mình hạ thủ nàng còn rất thản nhiên, vậy thì còn kẻ tình nghi nào có thể khiến nàng do dự nữa chứ.
"Không có gì không thể nói, chỉ là chuyện này đều không liên quan đến Tạ Sở và Thợ săn, cô có thể bỏ qua."
Sắc mặt Minh Kiều trông như thường lệ, nhưng khi nàng đứng bên cửa sổ nhìn chăm chú vào cảnh đêm, trong đôi đồng tử xinh đẹp ấy phản chiếu hết tất cả sắc tối khiến nàng trông trầm tĩnh, cũng không tránh khỏi lặng lẽ nhiễm một chút cô đơn.
Đường Hiểu Ngư đột nhiên nghĩ đến đêm đó, khi nàng ấn lên ngực nhuốm mảng lớn màu đỏ tươi cố sức ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt và bình tĩnh lại có phần tịch liêu đến khó hiểu.
Lúc đó nàng đang nghĩ gì?
"Tôi có thể giúp cô." Lời đêm đó chưa nói hết biến thành hành động chậm rãi biểu đạt ra: "Cho dù không liên quan gì đến Thợ săn."
Minh Kiều ngạc nhiên nghiêng đầu, rồi lại mỉm cười, đôi mắt bỗng sáng lên như dải ngân hà lấp đầy bầu trời.
"Cứ nói cô là người tốt mà không chịu nhận."
Nhưng lời vừa dứt, nàng nói: "Cô tập trung đối phó Thợ săn đi, tôi sẽ nhờ một người bạn khác giúp tôi giải quyết vấn đề này."
Con ngươi đen như ngọc của Đường Hiểu Ngư hơi mở to, rõ ràng là ngạc nhiên khi nàng vẫn còn bạn bè, hay nói cách khác là người bạn đáng tin cậy có thể giao phó mọi việc.
Minh Kiều chỉ giả vờ như không nhìn thấy, mặc dù nàng thừa nhận trước kia nàng sống rất thất bại, nhưng thế cũng quá tổn thương đến lòng tự trọng của một người.
Nếu không phải muốn vạch trần bộ mặt thật của dì út, nàng đã sớm quay người đi ngủ rồi.
"Nhưng nếu hôm nay chúng ta đã nói chuyện, vậy thì nói cũng không sao, miễn cho cô cứ lo lắng, tôi đúng lúc cũng có chút...! phiền phức."
Nàng dừng lại một chút: "Nếu tôi không lầm, những người kia hẳn là dì tôi phái tới."
Trên khuôn mặt hoàn mỹ của Đường Hiểu Ngư lộ ra một tia chấn động hiếm thấy, tuy rằng cô mơ hồ cảm giác được quan hệ của dì và Minh Kiều có lẽ không thân thiết như mọi người tưởng, cũng cảm thấy có chút không ổn, nhưng cô thật sự không ngờ rằng mình nghe được đáp án này từ miệng nàng.
Thậm chí nếu nghe thấy tên của mình hay tên của chị gái còn có lý hơn là nghe thấy Minh Kiều cho rằng đó là dì mình.
Cô hít vài hơi trước khi hỏi: "Chẳng phải cô tin tưởng dì ta lắm sao?"
Minh Kiều biết ý cô là chỉ việc mình muốn để dì út điều tra chuyện của Tạ Sở.
Trong mắt cô, chuyện này nhất định là xuất phát từ tín nhiệm, nhưng với bản thân nàng thì chỉ là dùng gậy ông đập lưng ông thôi.
Nếu gặp nguy hiểm cứ để dì út chịu một đợt trước.
Nhưng lòng hiếu thảo cảm động đất trời như thế không cần phải giải thích với Đường Hiểu Ngư làm gì, vì vậy nàng nói: "Đúng là tôi rất tin tưởng vào thủ đoạn và năng lực của dì ấy."
Cảm xúc phức tạp hiện lên trong đôi mắt trầm tĩnh của Đường Hiểu Ngư: "Tại sao dì ấy lại đối xử với cô như vậy?"
Minh Kiều hơi ngẩng đầu lại nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ: "Thật ra tôi cũng không rõ lắm, chỉ cảm thấy chắc có liên quan đến mẹ nuôi của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!