Chương 13: Cô Muốn Ôm Tôi Về Phòng Không

Sau khi xuống lầu, Minh Kiều không ở trong biệt thự quá lâu.

Nàng ra ngoài hít thở không khí, cũng thử xem còn vết tích chiến đấu hay không.

Nhưng màn đêm đen kịt, nàng không nhìn thấy cái gì ngoại trừ hệ thống đang nói nhỏ bên tai nàng, và còn có năng lượng dao động.

Sau khi ngắt kết nối một lúc lâu, người dì vô hình cuối cùng cũng xuất hiện: "Minh Kiều, thì ra con ở đây sao."

Dì ta có chút ủ rũ và đi tới xin lỗi: "Dì vừa mới biết chị gái con không đến.

Những người đến bữa tiệc hôm nay là Đường Hiểu Ngư và Minh Duyệt.

Con nghĩ xem có phải nó cố tình tránh chúng ta không?"

Minh Kiều cau mày: "Thật sao? Vậy thì chị cũng cẩn thận quá."

Hệ thống: "..."

Dì mặc dù cảm thấy lời nói của nàng có hơi là lạ nhưng vẫn rất hài lòng vì sự bất mãn của nàng dành cho chị mình, bèn nói: "Dì vừa gặp người quen nói vài câu, quay đầu lại đã không tìm thấy con nữa rồi.

Không ai bắt nạt con đâu đúng không?"

Dì út chưa hẳn là không biết Minh Vi không đến trước khi dì ta tới, tất nhiên, ngay cả khi không biết thì đến nơi đã phải biết rồi.

Mục đích ném nàng vào yến tiệc là để khiến nàng phải chịu một chặp ánh mắt lạnh lùng và chế giễu, đồng thời tích tụ sự bất mãn với nhà họ Minh.

Chỉ là trong ký ức của nàng không có bất kỳ bí mật nào về mối bất hòa giữa dì và mẹ nuôi, thậm chí một manh mối cũng không có.

Nghĩ đến đây, giọng điệu của Minh Kiều trở nên đầy ý vị: "Ai có thể bắt nạt con được chứ.

Có hai người đến đây gây rối, đều bị con đánh lại hết."

Dì không bị câu trả lời của nàng làm cho kinh ngạc, chỉ cho rằng nói là bổ ngữ chứ không phải nghĩa đen, có chút bất đắc dĩ: "Cái tính này của con thật đúng là.

Thôi, không sao cả, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng lần sau gặp chị con thì nhớ phải ngoan đấy."

Chị Minh Vi không có ở đó, nhưng dì út và nàng đã đạt được những gì mong muốn đạt được trong bữa tiệc, ít nhất là nàng đã đạt được, vì vậy không cần phải ở lại bữa tiệc này thêm nữa.

Trò chuyện một lúc, dì ngỏ ý muốn đưa nàng về nhà.

Về đến nhà, dì không xuống xe cũng không định vào nhà ngồi, chỉ vừa an ủi vừa dặn dò: "Con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi.

Hai ngày nữa dì đưa con ra ngoài giải khuây."

"Khi nào chị con về, dì dẫn con đi gặp chị ấy.

Con cũng nhớ đừng có suốt ngày giận dỗi, gọi điện thoại cho mẹ và bà nhiều hơn.

Họ thương con, nếu họ mềm lòng cho con quay về, chị con cũng không cản được."

Minh Kiều khiêm tốn gật đầu, như thể khắc sâu những lời này vào trong lòng.

"Mau vào nhà đi." Cuối cùng, dì út nói với nàng.

Minh Kiều vẫy tay, quay người bước vào sân.

Dì út khởi động xe định rời đi, lại không khỏi ngẩng đầu nhìn bóng lưng của nàng qua cửa kính xe.

Khi quay đầu lại, biểu cảm trên khuôn mặt dì ta dần trở nên u ám.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!