Minh Kiều dừng tay lại, nhanh chóng mặc quần áo vào, sau đó xoay người: "Sớm biết cậu không thành thật, lại nhìn lén tôi thay quần áo như thế, vừa rồi tôi nên đuổi cậu ra ngoài mới phải."
Cô cho bộ quần áo ướt sũng của mình vào túi giấy, "Phi lễ chớ nhìn, hiểu không? Giặt sạch quần áo rồi tôi sẽ trả lại cho cậu."
Nói xong, định ra khỏi phòng.
Không ngoài dự đoán, Thời Nhan đứng lên chặn đường: "Chuyện gì xảy ra thế?"
Vừa rồi cô chỉ vô ý liếc qua, muốn xem Minh Kiều đã thay quần áo xong chưa, không ngờ lại nhìn thấy một màn như vậy.
Cách quấn băng không phải cho lưng, tức là...! Ánh mắt cô rơi vào ngực Minh Kiều, "Nói đi."
Minh Kiều ngẩng đầu nhìn cô: "Sự cố ngoài ý muốn thôi."
Câu trả lời chiếu lệ như vậy đương nhiên không thể làm Thời Nhan hài lòng, cô nghĩ đến tình cảnh phức tạp hiện tại của nhà họ Minh, khó mà không liên tưởng đến hướng này.
Nhưng dựa vào sự hiểu biết của cô đối với nhà họ Minh, cô cảm thấy bọn họ sẽ không tổn thương Minh Kiều như thế này.
Cô lại nhìn khuôn mặt Minh Kiều, khó có thể nhìn ra biểu cảm gì trên khuôn mặt nàng, trầm mặc một lúc mới nói ra lời khuyên vẫn quanh quẩn trong lòng: "Chuyện của cậu tôi đã nghe nói rồi.
Thừa dịp nhà họ Minh vẫn chưa dứt tình với cậu, hãy buông đi, đừng khiêu khích họ nữa."
Nếu là bình thường, cô chỉ cần bắt đầu, Minh Kiều có lẽ sẽ quay người bỏ đi hoặc cãi lộn một trận với cô, nhưng hôm nay cô cảm thấy nàng có thể nghe lọt tai: "Nếu một gia tộc quyết tâm trả thù cậu, cậu căn bản không chịu nổi đâu."
Minh Kiều khẽ cười: "Mấy năm nay số lần chúng ta nói chuyện hợp ý thế này có thể đếm trên đầu ngón tay, sao bây giờ cậu lại quan tâm tôi nhiều như vậy?"
Thời Nhan nhìn đi chỗ khác: "Tôi không phải quan tâm cậu, tôi chỉ nhắc nhở thôi."
"Cậu thế này để tôi nói gì mới phải đây?" Minh Kiều đi vòng quanh cô vài bước: "Có thói quen không tốt là dễ mềm lòng, lại còn cứng miệng như thú mỏ vịt."
Thời Nhan ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm.
Minh Kiều không thèm để ý, xoay người nói: "Yên tâm, tôi sẽ đi nhưng không phải bây giờ.
Còn về việc tôi bị thương, không liên quan gì đến nhà họ Minh, cậu không cần sầu lo điều này."
Đôi lông mày sắp giãn ra của Thời Nhan lại cau lại, "Cậu vẫn còn muốn kiếm chuyện với Đường Hiểu Ngư nữa hả?"
Cô ấy thực sự muốn nói rằng đã không thể so sánh với Đường Hiểu Ngư dù luận tình hay nói lẽ, vậy tại sao cậu cứ phải gây khó dễ với người khác.
Nhưng cô ấy chỉ là người thẳng tính chứ không phải không có EQ, nói ra điều này chỉ làm rối tung tình hình vừa được xoa dịu, rồi nuốt lời trở về.
"Không phải." Minh Kiều tùy ý cười cười, "Chỉ là có một số việc, tôi phải tìm hiểu cho rõ."
Thời Nhan lập tức hỏi: "Chuyện gì, có liên quan đến vết thương của cậu không?"
Cô mơ hồ cảm thấy rằng Minh Kiều đã trở nên khác biệt, hoặc cô ấy chưa chắc đã hiểu rõ về nàng như từng tưởng, cái nhìn của cô với nàng đều hơi rập khuôn.
Minh Kiều không trả lời trực tiếp, mà quay sang nhìn cô: "Có một số thứ chính tôi cũng chưa thể biết rõ, vì vậy tôi không thể cho cậu câu trả lời được.
Khi tôi có manh mối sẽ nói với cậu, hi vọng lúc đó cậu có thể giúp tôi một tay."
Thời Nhan yên lặng nhìn nàng một lát: "Chỉ cần không làm tổn thương người khác, không vi phạm pháp luật hay đạo đức, tôi có thể giúp cậu."
Nói tới nói lui thì vẫn sợ mình sẽ không từ bỏ ý định mà làm điều gì đó nhắm vào Đường Hiểu Ngư, sau đó hoàn toàn chọc giận nhà họ Minh, tự ném mình xuống hố.
Tuy nhiên, ngay từ đầu Thời Nhan lo lắng cũng không thừa.
Minh Kiều tùy ý xua tay, "Yên tâm đi, tôi sẽ không thay đổi thất thường, nói một đằng làm một nẻo, tôi thích nói gì làm nấy hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!