Bộ dáng lúc này của Lương Tỳ, khiến cho Bách Đồ ngay cả tức cũng không tức nỗi, cảm giác anh như thiếu nam ngây thơ được hôn trộm mối tình đầu... Nếu không để ý Lương đại thiếu gia sẽ nhào lên ngay lập tức.
Lương Tỳ thấy cậu không nổi giận, lớn gan dò hỏi:
"Hôn thêm một cái, được không?"
Bách Đồ: ... Không được.
Lương Tỳ còn dùng cặp mắt hoa đào kia nhìn vào môi cậu không chớp mắt, có phần chộn rộn.
Bách Đồ thập phần cảnh giác, giọng lạnh lùng nói:
"Anh còn nhìn tôi cái gì?"
Lương Tỳ dời tầm mắt, nói:
"Tôi cái gì cũng không muốn, thật sự..."
Trên mặt Bách Đồ rõ ràng viết không tin, ánh mắt của cậu cũng đầy đề phòng, cũng không phải vì sợ anh, vấn đề là hai người họ bây giờ đang đứng ở góc rẽ hành lang, bây giờ thì không có ai, nhưng khó đảm bảo lỡ có người bất ngờ đi tới, ngộ nhỡ thấy cảnh hai người họ dây dưa, chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Lương Tỳ đương nhiên không có khả năng cái gì cũng không muốn, rục rịch trong nháy mắt vừa rồi, trong đầu anh đã hiện ra cảnh áp Bách Đồ lên tường cưỡng hôn vô cùng hương diễm, thậm chí anh còn nghĩ nếu Bách Đồ cắn anh, anh sẽ được cùng nam thần thực hiện nụ hôn đầy thô bạo máu me đầu tiên, cảm giác không thể tuyệt vời hơn, chỉ mới tưởng tượng ra cái cảnh đó, anh cơ hồ muốn cứng lên.
Mà trên thực tế thì, anh không dám.
Anh sợ Bách Đồ sẽ tức giận, đánh anh cũng chả sao, chỉ sợ Bách Đồ lại không để ý tới anh. Mấy ngày nay bị Bách Đồ trốn tránh không gặp, cuộc sống của anh đã khổ cực đến cực điểm, sống một ngày bằng một năm, sinh không thể yêu.
Anh nghĩ nghĩ, thành thật thừa nhận nói:
"Tôi có suy nghĩ, nhưng tôi nhịn được. Cậu đừng nóng giận, hai ngày nay không gặp cậu, cả người tôi đều không khỏe."
Bách Đồ có chút im lặng, cậu và Lương Tỳ trước kia không quen, chỉ xem qua tiết mục có Lương Tỳ.
Show giải trí thực tế Hot nhất năm nay là《 Running Star 》, có thể bảo trì chỗ đứng ổn định nhất, Lương Tỳ còn là khách mời cố định.
Tham gia show thực tế mà có thể ở lại đến tận bây giờ, Lương Tỳ chắc chắn không phải kẻ ngu đần, lúc dẫn đoàn đội đi làm nhiệm vụ thực lực lãnh đạo và sự nghiêm túc biểu hiện phi thường xuất sắc. Bách Đồ với tư cách là người xem, luôn cảm thấy anh là người có EQ cao phi thường.
Nhưng Lương Tỳ ở trước mặt cậu, lúc nào cũng là một bộ dáng cẩn thận từng li từng tí thậm chí còn vụng về ngu ngốc.
Bách Đồ cũng từng thích ai đó, cũng đã yêu đương, cậu biết rõ nếu đứng trước mặt người mình thích, sẽ không ai muốn biến bản thân thành kẻ ngu xuẩn.
Cậu và Lương Tỳ tiếp xúc đến hiện tại, cảm giác được hành vi và tư duy của Lương Tỳ kỳ lạ, nhưng lại chân tâm thật ý đối tốt với cậu.
Cho dù cậu không thích không tiếp nhận, cũng không thể tùy tiện chà đạp tâm ý người khác.
Có lẽ ở đây không phải là nơi thích hợp, nhưng Bách Đồ muốn lập tức giải quyết dứt khoát, cậu bây giờ không phải là loại người thích dây dưa dài dòng.
Lương Tỳ cũng phát hiện Bách Đồ thay đổi biểu cảm, anh rất căng thẳng, do dự hỏi:
"Cậu dạo này tại sao trốn tránh tôi? Chẳng lẽ tôi nói sai hay làm sai chuyện gì rồi?"
Bách Đồ bình tĩnh nhìn anh, nói:
"Anh đừng lãng phí thời gian và tinh lực vì tôi nữa, tôi sẽ không quen anh."
Lương Tỳ khẽ giật mình, ra vẻ bình tĩnh nói:
"Cậu còn chưa có chịu tìm hiểu tôi..."
Không cần tìm hiểu. Bách Đồ nói,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!