- Cậu, đừng như vậy...
Nhược Huyên cúi đầu, căn bản cố lánh đi cái nhìn đầy nóng bỏng của hắn. Hiện tại cô gần như bị bao bọc bởi vòng tay rắn rỏi vững chãi của thiếu niên, hơi thở nam tính ấy chiếm đóng cả khoang mũi cô, tựa hồ không chừa cho cô chút ít biện pháp thối lui.
Giây phút này, thời điểm này, cô chợt lúng túng, chợt bất an, chợt ngỡ ngàng. Lúng túng vì bản thân chẳng bao giờ tiếp xúc thân mật với ai như thế, bất an rằng chính mình không thể làm chủ được con tim nữa rồi. Bởi, đứng trước hắn, cô luôn ở trong tâm thế sợ sệt, tim đập thình thịch, ngượng ngùng không rõ. Trần Mịch đã từng nói với cô, loại cảm giác này chứng tỏ cô đã...
Nhược Huyên ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến!
Cô không thể, chẳng thể thất bại dễ dàng như vậy. Trước hết, về thân phận, cô hoàn toàn không xứng với hắn. Mà về bối cảnh hiện tại, nếu hai người càng tiếp xúc thân mật thì mọi việc sẽ còn tồi tệ hơn. Nội những hành động mờ ám ở nhà vệ sinh hôm đó, rồi hôm nay hắn ngang nhiên bế cô tại chốn đông người, diễn đàn của trường chắc chắn sẽ xuyên tạc nhiều tình huống!
Cô làm sao quên được, bản thân mình đang là hội trưởng, điều tất yếu là cô phải gương mẫu và nghiêm túc. Một hội trưởng, không thể nào "yêu sớm". Cô rất sợ mất đi lòng tin của các giáo viên, rất sợ những ánh mắt soi mói chăm chăm nhìn mình, và càng sợ hơn là mẹ cô, cô không muốn bà phải thất vọng, về chính mình.
Suy cho cùng, cô và Lãng Hàm căn bản không thể đến được với nhau. Nhược Huyên nghĩ, ở độ tuổi bồng bột này, ít nhiều cũng chỉ là rung động đầu đời, Lãng Hàm rất nhanh sẽ ngán cô, hắn cũng sẽ nhanh tay bắt lấy cái mới và vứt cô sang nơi khác. Tiếng xấu đồn thổi về hắn rất nhiều, từ việc thay bạn gái như thay áo cho đến hôm nào cũng ra vào bar, không đánh nhau thì cũng gây sự.
Có quá nhiều thứ cảm xúc hỗn độn trộn lẫn vào nơi ngực trái, Nhược Huyên vốn chẳng thể nhận biết đó là gì. Đắng cay hay chua xót?
Cô mím môi, đáy mắt tĩnh lặng, hàng mi kép vô thức cụp xuống.
- Tại sao lại đừng?! Tôi ghê tởm lắm sao?!
Hắn nhíu mày, lại áp chặt vào người cô. Thân thể giữa thiếu niên và thiếu nữ bất tri bất giác va chạm, Nhược Huyên lúng túng, đầu lại càng cúi thấp. Đứng trước hắn, cô nhất thời sợ sệt và run rẩy.
Cô im lặng rất lâu, không gian lắng đọng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở thấp thỏm của đối phương. Lãng Hàm nhìn cô, nhìn một cách chăm chú, một giây cũng chưa rời. Đáy mắt thiếu niên sâu thẳm ngút ngàn, một tay hắn đút vào túi quần, tay còn lại chặn lên tường. Dưới sự dò xét như thế, Nhược Huyên thực không chịu nổi. Cô ngước mắt, chính mình còn chưa đứng đến cằm của hắn, trước đồng tử chỉ thấy được đôi môi lạnh lẽo của thiếu niên mím chặt thành đường, lạnh lùng đến đáng sợ.
Con ngươi chập chình tơ máu, hắn tức giận, thật sự tức giận.
Chỉ là, hắn tại sao lại phải tức giận chứ?! Người nên tức giận phải là cô, vĩnh viễn không phải hắn! Hắn hết lần này đến lần khác chiếm tiện nghi của cô, thúc ép cô phải như ý của hắn, hắn ỷ rằng bản thân có tiền bạc, có gia thế nên xem trời bằng vung, thầy cô cũng không để vào mắt! Kiểu người bê bối như thế, ấy vậy mà Nhược Huyên lại có thể rung động vì hắn ư. Hắn đem hết bao nhiều phiền toái đến cho cô, khiến cô ngay cả học không thể tập trung, nhìn ai cũng chột dạ sợ hãi.
Số lần tâm sự của cô với Trần Mịch ngày càng nhiều, chính là vì cô cố xua đi hình bóng hắn trong lòng. Trần Mịch nhiều lần trêu trọc cô, cô cũng chỉ biết cúi đầu, bởi, chính cô còn chẳng rõ cô và hắn là loại quan hệ gì.
Tốt, Nhược Huyên lại không có tiền đồ rồi. Cô cụp mi, nói bằng giọng mũi. Qua lớp áo sơ mi mỏng của thiếu niên cũng đủ để cô mường tượng được bên trong là cơ ngực cường tráng đến nhường nào.
- Lãng Hàm, cậu đừng nên thích tôi...
Một câu này, kể ra thì cũng quá vô nghĩa đi.
- Chị mơ đi, khỏi cần phải nói đạo lý với tôi! Chị thì biết cái gì, suốt ngày học với học, được thôi, chị cứ tiếp tức làm tốt bổn phận con ngoan trò giỏi đi!
Hắn tức giận, rất tức giận. Nhanh như chớp, Lãng Hàm chụp lấy tay cô, thít chặt. Hắn cúi thấp đầu xuống, mắt đối mắt cận kề với Nhược Huyên, khoé môi gằn từng chữ nghiến răng nghiến lợi.
Sống lưng Nhược Huyên cứng nhắc, đỉnh đầu tê tái. Phải, cô không có quyền, không có quyền trách hắn, cũng không có quyền ép hắn phải làm thế này thế nọ. Một thiếu niên cọc cằn như vậy, làm sao chịu được sự tiêu khiển của người khác. Hắn đúng, luôn luôn đúng, cô suốt ngày chỉ biết học, chỉ biết sách vở. Nhưng làm sao được, nhà cô không có điều kiện, không sang giàu được như hắn, cô căn bản phải miệt mài cố gắng để sau này có thể tìm được một việc làm tốt lo cho mẹ.
Hắn thì ổn rồi, vừa mới sinh ra đã được ngậm thìa vàng, giàu có vô hạn thì làm sao hiểu được cô, ranh giới giữa người nghèo và người giàu vốn khác nhau, cách biệt nhau mà.
Chỉ là, cõi lòng không khỏi chạnh đi vài chập. Rõ ràng vài phút trước, cô và hắn vẫn còn hoà thuận yên ắng, hắn thậm chí còn lo lắng bế cô đến phòng y tế, thế nhưng, hiện tại thì sao...
Mọi việc thay đổi, quay cuồng như chong chóng. Thì ra, giữa hai người bọn họ thật sự cách li, giữa cô và hắn luôn có một sợi dây thừng vô hình chặn giữa, khiến mâu thuẫn này đến mâu thuẫn khác truân chuyên nẩy ra. Cô không biết, không biết bản thân có uất ức ấu trĩ đến mức đi tìm Trần Mịch khóc với cậu ấy một trận hay không.
Bất thình mình một nỗi tủi thân chiếm đóng, cô thất thần, thất thần đến mức chẳng may khiến một giọt nước mắt trì trệ rơi xuống. Nhưng, rất nhanh, Nhược Huyên đã phản ứng kịp, cô lắc đầu, đẩy lồng ngực rắn rỏi của thiếu niên ra.
- Được, tôi sẽ làm tốt bổn phận của mình.
Hắn chăm chăm nhìn Nhược Huyên, cũng không cưỡng ép mà để cô đẩy chính mình ra. Khóc sao?
Bỗng trong phút chốc, hắn chợt tỉnh ngộ. Thì ra, hắn đã vô tình thương tổn người con gái trước mặt. Hắn thở dài thườn thượt, một lần nữa nắm lấy tay Nhược Huyên, xúc cảm mềm mại từ lòng bàn tay thiếu nữ khiến hắn lâng lâng.
- Xin lỗi, tôi lỡ lời.
Nhược Huyên kéo tay hắn ra, chẳng nói chẳng rằng. Cô chầm chậm bước vài bước, trực tiếp đi qua bóng dáng cứng rắn của thiếu niên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!