Sau sự kiện ầm ĩ ở sân thượng, Lãng Hàm bị đình chỉ học năm ngày, còn Nhược Huyên tạm cách chức hội trưởng trong vòng một tuần.
Đối với việc này Nhược Huyên thật sự rầu rĩ, cô biết thầy xử sự như vậy là quá nhân nhượng nhưng bản thân cô vẫn có cảm giác chính mình đã khiến thầy ấy thất vọng rồi. Mà cũng vì vậy nên khi nào đến trường Nhược Huyên cũng nhận được những ánh mắt soi mói của bạn học xung quanh. Không những thế, Trần Mịch còn có nói cô và hắn hiện tại đang là tiêu điểm nóng trên diễn đàn của trường.
Một tuần sau.
Hôm nay lớp Nhược Huyên có tiết thể dục, giáo viên thể dục cho phép cả lớp nghỉ ngơi một lát rồi sẽ bắt đầu bài học chạy xa. Cô thực sự rất mất tự nhiên, bởi vì lớp Lãng Hàm hôm nay cũng học cùng tiết với cô.
Trần Mịch lay lay cánh tay Nhược Huyên, cậu ta mờ ám lên tiếng.
- Nhược Huyên, Lãng Hàm của cậu kìa!
- Của mình cái gì mà của mình, cậu đừng nói nữa...
Nhược Huyên cắn môi lắc đầu. Trần Mịch có vẻ đã hiểu lầm quan hệ giữa cô và hắn, đối với cô, hắn chiếm một vị trí gần như trọng tâm, nhưng là, cô hiện tại vẫn muốn né tránh hắn, ít nhất là như vậy. Cô biết, biết rất rõ là đằng khác, hai người ở hai thế giới, khác nhau.
- Chậc...
Trần Mịch chậc lưỡi.
- Mình thấy cậu ta thật lòng thích cậu, cậu không định chấp nhận một lần sao?!
Cậu ta đúng là thấy Lãng Hàm lần này nghiêm túc với Nhược Huyên, cậu ta có nghe qua, hắn thay người yêu như thay áo, chỉ vài ngày là đổi. Ấy thế nhưng Nhược Huyên, Lãng Hàm đã theo đuổi cô gần một tháng rồi, cậu ta đúng là được mở mang tầm mắt.
- Mịch Mịch à, không đâu. Mình nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng, mà cậu không thấy mình và hắn khác nhau một trời một vực sao?! Mình sẽ không yêu một người ăn chơi trác táng như hắn! Mình chỉ muốn học tập thật tốt để tương lai sau này có thể lo cho mẹ, mẹ mình bà ấy cũng lớn tuổi rồi, mình không nỡ để bà phải đi làm đâu...
Đại não Nhược Huyên căng lên, đôi đồng tử mù mờ. Phải, mục tiêu phấn đấu của cô là mẹ, cô không thể bị chi phối, không thể bị bất kì ai chi phối. Dù có rung động đầu đời chút ít với hắn nhưng Nhược Huyên hoàn toàn sẽ chẳng tiến xa hơn, với hắn. Lí lịch của hắn, trong trường ai ai cũng rõ, mẹ đã từng kĩ càng dặn dò cô, nếu yêu ai thì hãy tìm một người nghiêm túc.
Trần Mịch gật đầu, cậu ta chơi với cô cũng đã mấy năm nay, tính cách của Nhược Huyên cậu ta đương nhiên rõ. Cô rất nghiêm túc, nhất là trong việc học. Nhược Huyên không những siêng năng mà còn có hiếu, cậu biết cô bất kể hôm nào tan học cũng chạy đi làm thêm. Cậu hiểu sơ qua hoàn cảnh của Nhược Huyên, gia đình cậu ấy không phải gọi là quá mức túng thiếu nhưng vì mẹ cậu ấy chỉ làm lao công, lương bổng không được nhiều, cậu ấy căn bản thương mẹ thế nên liền đi làm thêm khi rảnh để kiếm tiền đóng học phí.
Đối với Trần Mịch, có một cô bạn là Nhược Huyên khiến cậu ta cảm thấy bản thân rất may mắn. Lúc vừa vào lớp cô không hề kì thị giới tính của cậu ta, hơn hết lại còn ủng hộ cậu ta nên tiến đến giới tính thực của bản thân. Cậu ta vui mừng khôn xiết, những người xung quanh ghét bỏ cậu ta thì sao, cậu ta vẫn có một cô bạn thân, cô hiểu cậu ta và luôn tâm sự với cậu ta.
Cậu ta đã mặc định chính mình là con gái từ rất lâu rồi, lúc nhỏ cậu ta thường lén mặc váy của chị gái, đặc biệt cũng có sở thích trang điểm. Khi lên năm cấp ba, cậu ta đã từng tự ti, cậu ta sợ mọi người sẽ xa lánh mình, sẽ chỉ trích mình, nhưng thật may, tuyệt nhiên vẫn còn Nhược Huyên làm bạn với cậu ta. Gia cảnh cậu ta rất khá, vì vậy nhiều lần cậu ta có ý định muốn giúp cô nhưng bản tính Nhược Huyên là vậy, cô hoàn toàn không nhận.
- Cả lớp đứng dậy, khi nào thầy thổi kèn đến lượt ai sẽ chạy từ đây cho đến cuối sân, thầy sẽ bấm giờ!
Thanh âm của giáo viên thể dục vọng ra, Nhược Huyên rút mình ra khỏi vòm suy nghĩ ngổn ngang, cô xếp hàng đứng chờ, mi mắt khẽ dừng nơi sườn mặt góc cạnh của thiếu niên.
Không hiểu vì sao, vô tri vô giác, Lãng Hàm cũng nhìn cô, đôi con ngươi đen nhánh hàm chứa ý vị vô cùng sâu xa. Cả người Nhược Huyên như bị điện giật, cô khẽ lách mình sau lưng các bạn học đứng trước, khoé môi run rẩy.
- Nhược Huyên, đến cậu kìa.
Bạn học nữ đằng sau khẽ thúc giục.
Nhược Huyên ngộ tỉnh, cô đặt chân lên vạch xuất phát, hít đều thở ra, sau đó chạy nhanh. Một lượt chạy bao gồm hai người, Nhược Huyên chạy cùng Hạ Bạch Nhi.
Ở nhà vào lúc rảnh rỗi Nhược Huyên thường tự tập ép dẻo xương chân nên cô vốn chạy rất tốt, đôi chân thon dài thẳng tắp trì trệ uốn lượn hệt như làn mây bay bổng.
Đột ngột, có một vật mạnh mẽ chắn ngay chân, Nhược Huyên lập tức theo phản xạ có điều kiện mà ngã người xuống nền đá rắn rỏi.
- A!
Cô thất thanh kêu lên, đầu gối va chạm cực độ với nền đá tạo ra tiếng huých kinh thiên động địa. Nhược Huyên đau đến mức tái mặt tái mày, cô lâm vào tình thế chật vật. Cô ngước mắt, chợt thấy Hạ Bạch Nhi đã chạy đến đích, khoé môi cô ta như có như không treo lên một nụ cười lơ lửng khiêu khích. Nhược Huyên hiểu rồi, nhưng là, bây giờ là tiết kiểm tra, nếu không đạt yêu cầu cô căn bản sẽ bị tụt hạng.
Ý chí vững dậy mặc cho cơn đau ai oán cơ hồ truyền đến tận đại não, Nhược Huyên truân chuyên nhấc chân, chỉ là một cái cử động nhẹ nhưng cô cứ cảm giác đó là một thử thách dài, không những đau mà còn nhức.
Môi cô tím đi, không được, cô là Nhược Huyên, Đinh Nhược Huyên, cô sẽ không chịu thua, cô sẽ không thất bại! Cô cần vùng dậy, nếu cô yếu ớt sẽ chỉ làm Hạ Bạch Nhi đắc ý hơn thôi. Một vết thương nhỏ nhoi này thì có là gì, cô chẳng thể vì nó mà khiến chính mình không đạt bộ môn thể dục.
- Đinh Nhược Huyên, chị bị ngốc à?!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!