Chương 4: Muốn trêu chị

- Được rồi, cậu thả ra đi.

Đinh Nhược Huyên thở ra, nhẹ giọng nói với hắn. Tư thế ám muội này cô thật sự không quen.

- Ừ!

Hắn rút tay về, có chút tiếc nuối.

- Tôi... về lớp!

Cô cắn môi, bầu không khí chẳng biết từ bao giờ lại trở nên ngại ngùng ngột ngạt thế này.

- Ừ, chị về đi.

- Còn cậu?

Cô nhướn mày, bước chân khựng lại.

Hắn gật đầu, khàn giọng.

- Cúp.

Nhược Huyên cũng không có ý định quản hắn quá sâu, hắn vốn đã chẳng có hứng thú với việc học hành thì cứ để yên như vậy đi, miễn sao hắn không phá phách thì ổn rồi.Vài tuần sau đó, Nhược Huyên hầu như chỉ cắm đầu vào học, đơn giản vì kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố ngày càng men gần, bản thân cô lại đứng đầu danh sách. Kể cả việc kiểm tra tác phong cô cũng nhờ người khác làm thay, đến thời gian ăn uống hoàn toàn không có. Vừa tan học liền chạy đến nhà hàng làm thêm, khi tan ca về nhà đã mười giờ, chưa kịp tắm rửa đã phải tiếp tục ôn bài vở cho hôm sau. Chưa khi nào cô cảm thấy thời gian trôi nhanh chớp nhoáng đến vậy, và cũng rất lâu rồi không gặp hắn.

- Nhược Huyên, có mua bánh tráng trộn và trà sữa cho cậu nè!

Trần Mịch hai tay cầm theo túi đồ lớn, mặt mày cậu ta hớn hở nhìn cô.

Nhược Huyên cười mỉm, mấy ngày nay nếu không có cậu ta thì cô đã sớm chết đói. Vốn dĩ cô không phải tiếc tiền, chỉ là cứ mỗi lần đặt bút giải đề liền chẳng nghĩ đến việc khác.

- Mịch Mịch, cám ơn cậu! Cậu để ở đó đi, lát mình ăn, để mình giải xong bài này...

- Trời ạ, mình hỏi thật này, cậu không thấy chán hả? Cậu đã học suốt mấy tiếng đồng hồ rồi đó?! Giải gì mà giải hoài, trước tiên cậu cứ ăn đi! Thật là... mình chỉ sợ cậu học nhiều đến điên!

Vừa nghe cô nói, Trần Mịch lập tức rống lên, cậu ta cảm tưởng cô bạn thân của chính mình là rô

-bốt thì đúng hơn, hai tuần nay cô liên tục cắm cúi giải bài tập, cơ hồ quên luôn cả ăn uống. Cậu ta bất lực thật sự rồi. Cậu ta thế mà một chút siêng năng cũng không bằng cô bạn này.

- Tuần sau là thi rồi, mình phải cố thôi!

Nhược Huyên phồng miệng, cô áp lực lắm chứ, chỉ là cô vô tư xem nó như cuộc thi để thử thách bản thân, như vậy có khi lại phấn khích tinh thần hơn.

- Thật hết nói nổi, Nhược Huyên điên rồi! Cậu xem, mặt cậu gầy giơ xương rồi!

Cậu ta lắc đầu, tỉ mỉ quan sát gương mặt cô.

- Mình...

- Haiz, cậu học tiếp đi, mình chơi điện thoại, không thèm quấy rầy cậu nữa!

Cậu ta bắt chéo chân, bất đắc dĩ sờ mũi rồi rút điện thoại cảm ứng từ trong túi quần, cong tay nhấn từng biểu tượng.

- Nhược Huyên này, mấy hôm nay cậu có gặp tên Lãng Hàm kia không?!

Cậu ta lướt tới lướt lui, sau đó bắt gặp được tin dữ, nhanh nhảu chậc lưỡi với Nhược Huyên.

- Không có, lâu rồi mình không gặp hắn.

Cô lắc đầu, học hành chồng chất khiến cô dường như quên mất sự hiện diện của thiếu niên ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!