- Nghiêm chỉnh? Tôi đang nghiêm chỉnh mà.
Hắn hơi nhếch môi, nghiễm nhiên vẫn không có ý định nhường đường.
- Đừng có đánh trống lãng, sắp đến giờ vào học rồi, tránh ra cho tôi!
Lần này Nhược Huyên thật sự tức giận, sắc mặt cô đỏ bừng, lồng ngực phập phồng lên xuống.
- Không tránh?
Hắn đột nhiên rất thích nhìn cảnh tượng cô như chú nhím nhỏ xù lông, bờ môi mỏng không kìm được lại tiếp tục trêu trọc.
- Cậu...
Cô cắn môi, tức giận bổ vào ngực hắn, hai tay ra sức đẩy mạnh thân hình vững chãi, nhưng dù có gắng sức đến nhường nào thì mọi việc vẫn dừng lại nơi con số không tròn trĩnh. Lồng ngực thiếu niên vạm vỡ mà rắn rỏi, nó giống như đá thô, hoàn toàn không bị lung lay.
Thật sự bất lực, thà rằng lúc ấy cô đừng đến lớp hắn kiểm tra tác phong, đừng tiếp xúc với hắn, đừng nói chuyện với hắn và ti tỉ những lí do khác thì có phải đã tốt hơn không?
Một mớ hỗn độn, việc hình ảnh "thân mật" giữa cô và hắn được tung lên diễn đàn của trường quả là giật gân. Trước nay Nhược Huyên vốn không sử dụng mạng xã hội, nếu ban nãy Trần Mịch không báo tin dữ thì cô tuyệt nhiên vẫn mảy may chẳng biết chuyện gì.
Từ rất lâu rồi, cô cố cách biệt bản thân với mọi thứ xung quanh, cố khiến cho bản thân trở nên lạnh lùng và xa cách hết mức có thể. Rốt cuộc, chỉ trong phút chốc nó liền sụp đổ, bại hoại.
Mà người khiến cô như thế, chỉ có hắn.
"Cạch"
- Có người!
Hắn nhanh nhạy có phản ứng, lập tức kéo cả thân thể mỏng manh của cô vào lòng mình, sau đó tiến về một góc phòng vệ sinh, khoá trái cửa lại.
Nhược Huyên ngưng thở, trong tích tắc gò má tái nhợt, ngực trái thình thịch rung chuyển.
- Chị đừng sợ, có tôi!
Những biến chuyển thất thường trên gương mặt cô, hắn nhanh chóng nắm bắt được, lòng bàn tay vô thức kéo cô sát vào ngực mình hơn. Diện tích nhà vệ sinh nữ rất nhỏ, được chia làm bốn phòng riêng biệt, mỗi phòng chỉ chiếm khoảng một mét không hơn không kém.
Hắn an ủi, nhưng vẫn chẳng thể khắc chế được nỗi sợ hãi trong cô. Hai mắt cô nhắm nghiền, lộ ra hàng lông mi cong vút tinh tuý, hắn ngắm nhìn đến mê mẩn, gương mặt nam tính lại càng thêm áp xuống, xương hàm động đậy.
Hơi thở nóng bỏng của thiếu niên khẽ phả vào da mặt non mềm của Nhược Huyên, cô ngộ tỉnh, hé mắt.
Ngũ quan góc cạnh, đôi con ngươi đen sẫm, sống mũi cao chót vót, bờ môi mỏng mím xuống.
Trái tim cô nảy lên, rồi loạn nhịp. Hắn đẹp, đó chính là điều mà cô có muốn phủ nhận cũng không được.
- Thấy tôi đẹp à?
Hắn lại cười, vẫn là vẻ bỡn cợt không đứng đắn ấy.
- Ừ... đẹp!
Cô gật đầu.
- Chị có sợ không?
- Sợ...
- Có gì mà sợ, nếu bị phát hiện thì tôi với chị liền tiến tới...
- Đừng có nói xàm!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!