Chương 2: Cậu... Nghiêm chỉnh chút đi!

Lòng bàn tay hắn khẽ khàng va chạm với thân nhiệt cô, Đinh Nhược Huyên vốn không thể thích ứng được, cô vừa thẹn vừa mất bình tĩnh.

- Cậu bỏ tay ra!

Lần đầu tiên gặp hắn cách đây chỉ mới vài tiếng, chẳng thể nghĩ đến kẻ này lại có thể càn rỡ như vậy. Huống hồ, cô lại là kiểu người quy củ, nghiêm túc. Cô không như hắn, cô và hắn hoàn toàn khác nhau một trời một vực, hai người họ cách biệt từ thế giới cho đến môi trường sống.

- Học trưởng, chị có hiềm khích gì với tôi à?

Hắn vẫn bình tĩnh như cũ, chất giọng khàn khàn. Hắn hơi mông lung, rõ ràng bản thân chưa từng đắc tội với cô, vậy mà cô lại tỏ thái độ chán ghét hắn đến thế.

- Đúng, cậu là một kẻ náo loạn, mà tôi lại trùng hợp ghét cay ghét đắng những loại người như thế! Đi học thì như đi chơi, từ nhuộm tóc cho đến tác phong không nghiêm túc!

Cô điềm đạm nhìn thẳng vào mắt hắn, gương mặt cực kì lạnh lẽo. Dường như làm việc cùng thầy tổng phụ trách quá lâu nên tính cách của cô cũng hệt như thầy ấy vậy. Bất bình, chỉnh tề, nghiêm khắc.

- Ừ, chẳng phải chị nói tuần sau cho tôi đứng cột cờ rồi sao?

Hắn hừ nhẹ, đôi con ngươi nhăn lại. Cô gái này đúng là thích nói đạo lý...

- Đứng ở cột cờ như thế mà cậu vẫn không tự chấn chỉnh bản thân được thì cũng chỉ là đồ bỏ đi thôi! Lúc tôi đi đến lớp cậu, cậu có nhớ chính mình đã nói gì với tôi không?

Đột nhiên nhớ đến chuyện ban chiều, lửa giận lại càng bốc cháy điên cuồng hơn. Hắn đâu biết, hắn chính là người đầu tiên cũng như duy nhất chiếm tiện nghi của cô như vậy. Ngon ư? Hắn coi cô là cái gì?

- À, chỉ trêu chị một chút thôi... tôi cũng không phải là không muốn nghiêm chỉnh, chỉ là chưa tìm được lí do thích hợp.

Hắn hơi khựng lại, sau đó đổi thành nụ cười nhếch mép. Đúng là lúc ấy hắn nổi tính hứng thú, rất muốn trêu cô, chẳng ngờ cô lại phản ứng thái quá thế.

- Được rồi, không muốn đôi co với cậu. Tôi đi về!

Cô gật đầu, thật sự chẳng còn tâm hơi để tiếp chuyện với hắn.

- Tôi chở chị về?

Hắn nắm lấy tay cô, chăm chăm nhìn, xúc cảm mềm mại khẽ chập mạnh vào tim hắn. Đây thực chất là câu ra lệnh, ra lệnh cô phải nghe theo hắn, phải phục tùng hắn.

- Không...

Cô xua tay, tư duy lại vô thức nhớ về cảnh tượng ban nãy, hắn một tay ôm ngang eo cô, vĩ độ nóng bỏng. Mang tai Đinh Nhược Huyên đỏ bừng, nhưng sắc mặt cô vẫn lạnh lùng như cũ, mím môi.

- Chị nên nghe lời chút đi, khi tôi còn đang nhượng bộ.

Hắn đanh mặt lại, Nhược Huyên vốn chưa từng chứng kiến được vẻ mặt không chút xúc cảm này của hắn, cõi lòng chợt rét run.

- Thực ra, tôi phải đi làm thêm...

Hồi lâu sau đó, cô mới ngập ngừng. Hôm nay phải đi làm thêm, vì gần hết tháng trường sẽ thu học phí, mà nhà cô, căn bản là không đủ điều kiện, mẹ cô làm lao công, hằng tháng chỉ đưa cho cô được một nửa. Cô hiểu được nỗi khổ của bà, bà khi trước rất túng thiếu, ông ngoại bà ngoại mất sớm, không có bằng cấp, bà cũng chỉ có thể làm đi làm lại những công việc nặng nhọc thế này mà lương vẫn dậm chân tại chỗ.

Cha của Nhược Huyên thì mấy tháng mới gửi tiền chu cấp về một lần, mỗi lần cũng không nhiều, vì vậy con đường cuối cùng của cô chính là đi làm thêm.

- Lí do?

Hắn nheo mi, ngờ vực.

- Không đủ tiền đóng học phí...

- Chị làm ở đâu?

- Gần đây thôi.

- Làm có mệt không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!