Rating: 18+.Đại ca lưu manh nhất khối tán tỉnh đàn chị học trưởng lạnh lùng gương mẫu.
Hắn mạnh mẽ tán tỉnh cô, điên cuồng tán tỉnh cô, thậm chí nghiện luôn cả việc tán tỉnh cô. Thế nhưng, người con gái ấy lại một mực phủ nhận.Trung học phổ thông A, Trung Quốc.
Đinh Nhược Huyên tất bật đi thật nhanh trên dãy hành lang, cô vốn là học trưởng của trường, đồng thời cũng là cánh tay trái đắc lực của thầy tổng phụ trách. Thành tích học tập của cô rất tốt, vì vậy luôn được giáo viên tuyên dương, tin tưởng giao phó những chức vụ hết sức quan trọng. Trung học phổ thông A là trường tư nhân, học phí đương nhiên nhỉnh hơn so với trường tư, quy định do trường đặt ra, nữ sinh bắt buộc phải mặc đồng phục do trường may, áo trắng và chân váy, nam sinh thì áo trắng quần đen. Ở đây các giáo viên đều sở hữu phương pháp giảng dạy rất tốt, bất kể ai cũng có trình độ chuyên môn cao, chính điều này đã khiến Đinh Nhược Huyên quyết tâm theo học tại đây. Bất lợi nhất lại là vấn đề học phí, cô thường phải đi làm thêm lặt vặt mới có đủ tiền đóng. Bởi thế, trung học A chỉ toàn là con ông cháu cha, nhà giàu mới nổi, thiên kim công tử...
Thu lại khoảng suy nghĩ trầm tư của mình, cô tiến vào lớp 11A3, nhướn mày, môi mím lại.
- Kiểm tra tác phong!
Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy khí thế áp bức, đám đông nháo nhào trong lớp 11A3 rốt cuộc cũng im lặng hoàn toàn.
Nhược Huyên vốn dĩ chưa từng kiểm tra tác phong học sinh khối 11, trước đó cô chỉ phụ trách duy nhất khối 12, hiện tại có chút thay đổi. Đổi khối, nghĩ thế nào cũng cảm thấy thú vị.
- Cả lớp đứng dậy kiểm tra tác phong.
Lớp trưởng cao giọng nhắc nhở.
- Đéo đứng!
Một thanh âm khác rít lên, trì trệ cùng ngang tàn.
Nhược Huyên khẽ nhếch môi, đôi đồng tử vô tri vô giác hạ xuống chỗ ngồi cuối dãy. Nơi đó có một nam sinh đang vắt chéo chân, vẻ mặt bất cần, mái tóc nhuộm đỏ linh động.
Cô phỉ nhổ trong lòng, đua đòi.
Lãng Hàm, danh tiếng lừng lẫy, cô làm sao mà không biết đến con người này. Bối cảnh giàu có, suốt ngày chỉ biết lêu lỏng ăn chơi, hắn đi học quả là tốn tiền cha mẹ. Cô còn được biết, hắn thường xuyên thay đổi bạn gái. Nhược Huyên không có thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cô im lặng, đi đến từng bàn một kiểm tra. Từ khăn quàng, bảng tên, thắt lưng cho đến giầy dép. Hầu như không ai vi phạm, phút chốc, cước bộ cũng đã dừng ngay tại bàn cuối.
Hắn căn bản đã nằm sụp người xuống bàn, chưa từng ngẩng đầu lấy một cái, mùi hương nam tính cứ thế xộc vào mũi cô, nhè nhẹ.
- Đứng dậy!
Cô đập bàn, cả lớp 11A3 hoàn toàn quay đầu, vẻ mặt chực chờ xem kịch vui, có kẻ còn huýt sáo khoay tay, bầu không khí nhất thời trở nên ngưng đọng đến đỉnh điểm. Trong lớp ai cũng biết, nếu phá rối giấc ngủ của Lãng Hàm, hắn sẽ lập tức sống chết với người đó.
- Đã nói là đéo đứng, bị điên hả! Để tao ngủ chút coi!
Hắn gắt gỏng lên tiếng, nhíu nhíu mi tâm, chẳng buồn để ý đến Nhược Huyên vẫn đang nhìn mình.
- Đây là trường học, không phải khách sạn mà muốn ngủ thì ngủ? Cậu có não không? Hay bị nhai rồi?
Cô lạnh lùng hạ giọng.
- Mẹ kiếp, ngủ một chút cũng đéo yên!
Hắn bật người dậy, hai tay vò đầu, bộ dạng ngáy ngủ nhìn Nhược Huyên.
- Em nào đây? Đẹp quá!
Ngay trong gang tấc, hắn nhếch môi bỡn cợt, bàn tay lướt nhẹ qua cằm người con gái. Cô rét run, sắc mặt cứng đờ.
- Là học trưởng khối 12 đó!
Chàng trai ngồi bàn trên tốt bụng nhắc nhở.
- À, thì ra là học trưởng, mồi ngon như vầy mà bây giờ mới được thấy...
Hắn chậc lưỡi quái gở, đôi con ngươi thâm trầm khẽ loé lên. Người con gái trước mặt hắn rất đẹp, mái tóc đen nhánh bồng bềnh xoã xuống, sống mũi thẳng đứng, cánh môi nhu thuận. Hắn vốn không ham mê nữ sắc, chỉ là đột nhiên có hứng thú muốn trêu chọc một chút, nữ thần lạnh lẽo từ trong ra ngoài quả là kích thích vị giác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!