Chương 41: (Vô Đề)

Tô Nhuyễn Nhuyễn không biết mình chạy bao xa.

Cô chỉ cảm thấy chắc là máu kia không bắn đến người mình nhỉ?

"Gâu gâu gâu!"

Bỗng nhiên cún con nhìn lớp tuyết dày trên đất mà sủa.

Nhưng bởi nó quá nhỏ, không thể đi lên lớp tuyết dày đến nỗi tưởng chùng có thể chôn vùi cả Tô Nhuyễn Nhuyễn, nho nên chỉ có thể chạy vòng vòng trên hành lang.

Tô Nhuyễn Nhuyễn bế nó lên, lại không bế nổi.

"Mày nhìn mày đi, suốt ngày ăn nhiều như vậy có làm được cái gì không hả!"

Tô Nhuyễn Nhuyễn mắng xong, cố đặt cún con lên vai, sau đó bước một bước lên lớp tuyết dày.

"Bịch" một tiếng cả người cả chó cùng rơi xuống.

Tô Nhuyễn Nhuyễn: Mày nhìn tao đi, ăn nhiều như vậy có tích sự gì.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa đào tuyết, vừa chật vật di chuyển.

Bông tuyết bị cô hất ra tạo thành những cái hố.

Đột nhiên, cún con sủa loạn lên.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vui mừng nói: "Chỗ này sao? Là chỗ này hả?"

Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng sức đào, đào một hồi hất ra một cái cánh gà ngâm tiêu.

Cún con vui vẻ tha đi, sau đó tiếp tục sủa.

Tô Nhuyễn Nhuyễn chật vật đẩy lớp tuyết đọng ra, găng tay đã bị tuyết thấm vào, đông cứng, thậm chí không thể gấp lại được.

Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể tháo găng tay ra rồi dùng tay trần cắm sâu xuống lớp tuyết để tiếp tục đào.

Bên kia, Tiêu Trệ và Nghê Dương nghe được động tĩnh cũng chạy tới.

Tuyết rất dày, đã rơi hết mấy ngày mấy đêm.

Ba người cùng đào đúng là nhanh hơn nhiều, nhưng vẫn chưa đào được thứ gì thì phía bên kia đã truyền đến một tiếng ồn.

"Zombie tấn công vào rồi! Tường bị phá rồi! Mọi người mau tránh vào nhà cho phụ nữ mang thai!"

Cùng với tiếng la đó, cách đó không xa, một làn sóng zombie lớn tiến vào, một phần bị lún xuống tuyết nhưng vẫn "grừ grừ grừ" giãy dụa muốn cắn người.

"Hai người cứ đào đi, để tôi giải quyết." Giọng Tô Nhuyễn Nhuyễn từ trong hố tuyết vang lên, nhưng cô nhảy mãi vẫn không nhảy ra được.

Nghê Dương đứng dậy, lấy súng của mình ra.

Một người một súng, bắn đâu trúng đó.

Thôi được, cho chị cơ hội thể hiện trước mặt tôi đó.

Zombie đúng là rất nhiều.

Nghê Dương đã hết đạn, không còn cách khác, cô chỉ có thể dùng dị năng.

Dị năng lôi điện vừa xuất ra đã nhanh chóng càn quét một đám zombie.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!