Tô Nhuyễn Nhuyễn bị Lục Thời Minh xách từ ngoài về lại hành lang, sau khi phủi sạch tuyết đọng trên người mới cho phép xuống đất.
Tô Nhuyễn Nhuyễn sờ cằm, vừa hưởng thụ sự phục vụ vừa suy nghĩ.
Thân là một người xuyên không, cô đã đọc rất nhiều tiểu thuyết.
Tuy rằng từ đầu cô chỉ là một pháo hôi nhưng bây giờ, cô thấy mình chắc chắn là con cưng của trời, được ông trời sủng ái đến nỗi muốn lật nóc nhà cũng được.
Cô đã trải qua biết bao trắc trở, cuối cùng cũng xua tan mây mù để thấy trăng sáng rồi.
Tuy nam chính cũng rất mạnh nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn biết, cô sẽ càng mạnh hơn!
Nào, đối mặt với bão táp đi! Cái đồ biến thái nhà ngươi!
Tô Nhuyễn Nhuyễn ban đầu đi bên trái Lục Thời Minh, cảm thấy tên đàn ông này quá cao.
Cô chuyển sang đi bên phải, vẫn cảm thấy cao.
Không sao hết, sau này hắn chỉ có thể cúi lưng mà đi!
Vì để sớm thể hiện uy quyền của mình, Tô Nhuyễn Nhuyễn duỗi ngón tay, chọc nhẹ vào cánh tay Lục Thời Minh, ý vị thâm trường nói: "Đi, đắp người tuyết cho em."
Tui biết, tui là đồ khốn nạn đó.
Về sau còn khốn nạn hơn cơ! Ha ha ha.
Lục Thời Minh rũ mắt, liếc nhìn cô.
Đôi mắt ngập nước của cô gái nhỏ nhìn sang, mi mắt rủ xuống, hai gò má ửng hồng như thoa một lớp phấn.
Bởi vì còn sốt nên nước mắt sinh lý trải dài trên đôi mắt kia.
Dáng vẻ đáng thương tội nghiệp kia thật là khiến người ta không đành lòng cự tuyệt.
Lục Thời Minh quay người đi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn đắc ý nghĩ, hắn nhất định là khuất phục dưới khí thế của cô rồi.
Biết cô sắp có dị năng cường đại nên mới nghe lời cô.
Tô Nhuyễn Nhuyễn kiêu ngạo hếch cằm lên, càng chắn chắn chuyện cô là người được thượng đế sủng ái ngay cả lật nóc nhà cũng được.
Bên kia, người đàn ông nhanh nhẹn đắp một người tuyết nhỏ lớn chừng bằng bàn tay, mang đến.
Người tuyết nhỏ tinh xảo đáng yêu, bên trên còn dùng củ cà rốt nho nhỏ làm mũi và mắt.
Hai mắt Tô Nhuyễn Nhuyễn phát sáng, ăn hết cà rốt.
Người tuyết nhỏ liền biến thành người tuyết không có mắt mũi.
Vẻ mặt người đàn ông trầm xuống.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhét người tuyết nhỏ về lại tay Lục Thời Minh, "Được rồi, cầm đi, á á á..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn bị nhéo mặt, kêu lên.
Người đàn ông một lần nữa đặt người tuyết nhỏ vào tay cô, nói: "Tự em cầm."
Hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!