Tình huống hết sức khó xử.
Sau đó Tô Nhuyễn Nhuyễn móc một gói cánh gà ngâm tiêu, thành công mua chuộc được một Tiêu Bảo Bảo.
"Muốn vào khu sinh tồn cần phải có vật tư, chúng tôi chưa có, cho nên chỉ có thể..." chui chuồng chó.
Vẻ mặt Tiêu Trệ lúng túng đứng lên, vỗ vỗ cỏ vụn trên người mình, sau đó tiện tay kéo thấp mũ trên đầu Tiêu Bảo Bảo xuống. Tô Nhuyễn Nhuyễn gật đầu tỏ ra đã hiểu.
Tiêu Trệ nói: "Cái kia, không có chuyện gì thì chúng tôi đi trước..."
"Tô Nhuyễn Nhuyễn! Lục Thời Minh! Hai người, hai người còn không chạy về luyện tập cho lão nương...! A ha~"
Nghê Dương vừa nhìn đã thấy Tiêu Trệ, ánh mắt phát sáng, giống như sói thấy thịt. Cô ấy chần chừ đi tới, vẻ mặt ôn nhu nhìn về phía Tiêu Trệ, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng, "Tiêu đội trưởng."
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Đánh cô đó.
"Sao hai người lại ở đây thế này? Ái chà, Bảo Bảo cũng ở đây, ha ha ha~"
Nhìn Nghê Dương hai mặt quen rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy cho dù là đậu phộng, cũng không đến mức như này*.
(*đây là một câu đùa trên Internet, có nghĩa là ai đó đang làm điều vô nghĩa)
"Ừ..."
Tiêu Trệ rõ ràng có chút xấu hổ.
Nghê Dương nói: "Tiêu đội trưởng, hai người ở đâu vậy? Em đưa hai người về, đêm hôm khuya khoắt như này, anh lại mang theo trẻ con, không an toàn."
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn khuôn mặt đang hưng phấn của Nghê Dương, lại nhìn Tiêu Trệ vẻ mặt kháng cự, cảm thấy nhân tố không an toàn nhất ở đây chính là người phụ nữ này. Tiêu Trệ không từ chối được sự nhiệt tình của Nghê Dương, anh ta dắt theo Tiêu Bảo Bảo, cẩn thận đi sau ba người.
Khu Than Đá có một con đường chuyên để đến đổi vật dụng. Ví dụ như một gói mì ăn liền có thể đổi được một cái áo khoác. Bây giờ trời trở lạnh, Nghê Dương nhìn trên người Tiêu Bảo Bảo chỉ mặc quần áo mùa hè đơn bạc, lập tức lấy ra một cái bánh mì khô, đổi một cái áo lông cho Tiêu Bảo Bảo.
"Không cần phiền phức như thế, chúng tôi..."
"Tiêu đội trưởng đừng khách sáo, tục ngữ nói, dù đói cũng không thể bỏ đói trẻ con.
Thời tiết lạnh như thế này, để thằng bé chết cóng sao được."
Vừa nói, Nghê Dương vừa đưa tay xoa khuôn mặt nhỏ mũm mĩm cứng ngắc của Tiêu Bảo Bảo.
"Anh xem, đã lạnh đến đông cứng rồi."
Tiêu Bảo Bảo, "Ô ô ô..."
Tiêu Trệ khẩn trương lấy chổi lông gà ra.
May thay, Tiêu Bảo Bảo một lòng chuyên chú gặm cánh gà ngâm tiêu không gây rắc rối. Nghê Dương lại đổi cho Tiêu Trệ một chiếc áo khoác lông. Người cứng rắn như Tiêu Trệ hết sức khó xử lại cảm động, "Cảm ơn cô, Nghê đội trưởng."
"Gọi Nghê Dương là được rồi."
Nghê Dương vô thức đưa tay vuốt tóc đuôi ngựa của mình. Tóc cô tuy cột đuôi ngựa nhưng rất dài, khi xõa ra có thể dài tới hông, thế nhưng vì hoàn cảnh tận thế ác liệt, cho nên chất tóc cũng không tốt lắm. Nếu như cô có thể có mái tóc đen mềm như của Tô Nhuyễn Nhuyễn...! Nghê Dương đang suy nghĩ, bên kia liền truyền đến một giọng làm nũng.
"Em chỉ muốn cái này, em chỉ muốn cái này thôi... Hu hu hu...! Anh không đổi cho em, em, em liền...! Em nằm ăn vạ, em nằm ăn vạ đó."
Nghê Dương: Cái đồ ngu xuẩn kia lại nháo gì vậy!
"Nhuyễn Nhuyễn ngoan, đồ trang điểm chúng ta không dùng đến."
Lục Thời Minh đứng đó, lưng đeo ba lô, cứ thế mà nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn làm nũng ôm bắp chân mình. Tô Nhuyễn Nhuyễn từ trong ánh mắt của Lục Thời Minh thấy được ý đồ của tên này là muốn đánh mình đây mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!