Mang theo tâm trạng bực dọc đi xuống lầu, vừa đến đại sảnh dinh thự, Cung Hàn Thước khá kinh ngạc trước sự có mặt của bà Hạ
- mẹ anh.
Bà Hạ mặc dù tuổi đã già nhưng trên người vẫn mang theo một loại khí chất quyền quý cao thượng, khuôn mặt bà có chút già nua vì tuổi tác, chỉ là, đôi mắt của bà vẫn rất thanh thoát sáng lạn, chứng tỏ, thời tuổi trẻ, bà cơ hồ chính là một đại mỹ nhân!
- Mẹ, đến đây làm gì?
Anh nhìn bà Hạ, đáy mắt có chút đăm chiêu ngờ vực.
- Mẹ chỉ muốn đến thăm con với Thuỷ Ngưng thôi!
- Mẹ đi về đi, cô ta vẫn sống tốt!
Vừa nghe đến ba chữ "Trâm Thuỷ Ngưng", trong nháy mắt, con người đen thẳm cao ngạo của Cung Hàn Thước khẽ nheo lại, sắc mặt chợt âm u lạnh băng như tầng địa ngục tối tăm.
- Aiz, mẹ nói này, con đừng đổ hết tội lỗi lên đầu con bé, chuyện gì đã qua thì cứ cho nó qua đi..
Bà Hạ đương nhiên nhìn ra sự hận thù trong đáy mắt của con trai, bà đau lòng thở dài, nhẹ giọng nhắc nhở.
- Cô ta chính là con của kẻ sát nhân, con chắc chắn sẽ hành hạ cô ta sống không bằng chết! Mẹ có nói gì cũng vô ích, hừ!
Hừ lạnh một tiếng, đưa tay phủi áo, Cung Hàn Thước bực dọc rời khỏi, để lại bà Hạ một mảnh bất lực.
Bà đứng đó, nhìn theo bóng lưng cao ngạo khuất dần của con trai, khẽ lắc đầu.
Đứa nhỏ này, thực sự đã bị hận thù che mờ lý trí, bà chỉ sợ nó không làm chủ được bản thân, không làm chủ được sự hận thù, cứ thế làm tổn thương đến con bé Thuỷ Ngưng..
Ý chí hận thù của nó mãnh liệt như vậy, người làm mẹ như bà vốn không ngăn lại được..
Thật là..
Bà chỉ mong, nó đừng làm thương tổn đến con bé Thuỷ Ngưng, một cô gái tốt như vậy..
Bà Hồng hơi nheo mày, đáy mắt rõ ràng loé lên tia sáng, cung kính đi về phía bà Hạ, nhỏ giọng nói.
- Bà chủ, cậu chủ thường xuyên đánh đập phu nhân, trên người cô ấy chỉ toàn những dấu vết xanh tím đáng sợ..
- Tôi phải lên phòng xem con bé..
Bà Hạ vừa nghe, trong lòng sốt ruột như lửa đốt.
- Bà chủ à, không được đâu, cậu chủ đã ra lệnh không một ai được phép lên phòng cả..
- Ngay cả tôi mà bà cũng dám phản kháng sao?
Bà Hạ nhíu mày, giọng nói thập phần khó chịu.
Bà trước giờ vẫn luôn là một người từ tốn nhẹ nhàng, rất ít khi bộc lộ cảm xúc khó chịu trước mặt người khác.
- Bà chủ, tôi không có ý đó.. tôi chỉ sợ khi bà lên phòng, phu nhân sẽ còn bị cậu chủ hành hạ thê thảm hơn thôi.. bà chủ, mong bà thông cảm..
Bà Hồng ấp úng nói, trong lòng không ngừng vấy lên một trận bất an.
- Thôi được rồi, bà đi làm việc đi..
- Vâng! Cảm ơn bà chủ!
Bà Hạ cất bước, rời khỏi dinh thự, đáy mắt không giấu nổi một tấc lo âu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!