- Bỏ trốn ư?
Thủy Ngưng bật thốt trong vô thức, cô cũng đã từng có ý nghĩ giống con bé, rằng cô cần phải bỏ trốn khỏi nơi tàn khốc ác liệt này ngay lập tức, nhưng không, con bé đã quá đơn thuần, nó không biết rằng Cung Hàn Thước lòng lang dạ sói, muốn thoát khỏi sự kiềm hãm của hắn, sợ là có chết cũng không thể.
- Chị hai, không được sao...
Con bé quan sát nhất cử nhất động của chị mình, liền biết không thể thành toàn. Chẳng lẽ con bé phải sống ở nơi này mãi sao? Chẳng lẽ con bé sẽ bị người ta rẻ rúng khinh thường mãi sao? Con bé buồn lắm, con bé chẳng cam tâm chút nào. Lòng tự tôn của con bé rất cao, nhất là khi có người đụng chạm vào vết thương lòng của con bé, con bé run rẩy đến mức chỉ muốn ngừng hô hấp.
Con bé sợ miệng đời, con bé sợ người ta chỉ trỏ dòm ngó mình, con bé sợ ai ai cũng gọi con bé là kẻ tàn phế...
Càng nghĩ đến, con bé lại càng tủi thân. Bờ mi con bé mang máng nước, con bé ước, ước mình có thể khuyết tật tâm hồn luôn thì tốt biết mấy, con bé đỡ phải chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt độc ác ấy!
- Bé cưng, bỏ trốn thật sự không dễ dàng, chị cần phải cân nhắc thật kĩ... Cung Hàn Thước ấy, hắn ta thâm độc lắm, chúng ta không thể đấu nổi!
Cô chua xót xoa đầu con bé, cô làm sao không nhận ra được sự bi quan trong đôi mắt vô thần ấy. Kể từ khi bị tai nạn, con bé không còn vui vẻ, yêu đời và lạc quan như trước, con bé thường tự trách, buồn bã, rồi tủi thân trốn mình vào một góc thút thít khóc.
Người làm chị như cô, căn bản chỉ muốn có thể cùng san sẻ một chút đau đớn mà con bé cảm thụ.
- Chị ơi, chỉ là em sợ lắm...
Con bé khép hờ mi mắt, cô độc thủ thỉ. Con bé chỉ muốn nằm trong lòng chị hai mãi thế này thôi, chỉ vậy, con bé mới cảm thấy đỡ nhức nhối hơn phần nào và cả thế giới cũng không còn quay lưng với con bé...
- Không sao đâu, có chị ở đây, đừng khóc!
Cô nuốt ngược nước mắt vào tròng, cuống họng đắng chát chẳng rõ tư vị gì.
"Reng"
Trâm Thủy Ngưng không khỏi nhíu mày, cô lấy điện thoại ra, rồi nhìn đến con số đang hiển thị trên màn hình, sống lưng bỗng chốc trở nên cứng đờ. Chần chừ một lúc lâu, vô hồn một lúc lâu, mãi đến khi con bé khẽ lay cánh tay cô, cô mới có phản ứng.
Run rẩy nhấn vào nút trả lời, cô áp điện thoại lên tai.
- Trâm Thủy Ngưng, cô đi đâu giờ này chưa về hả?!
Chính là thanh âm băng lãnh ấy, không chút vĩ độ, không chút sống động, khiến đối phương cơ hồ chẳng rét mà run.
- Tôi... tôi đến thăm San San...
Cô cắn môi, rất lâu sau đó mới tròn vành rõ chữ đáp lại.
- Cô về đây, ngay lập tức!
Chốt hạ một câu ra lệnh, sau đó liền hiên ngang dập máy.
Trâm Thủy Ngưng hơi mệt, cô bất lực khuỵu tay xuống, đồng tử hỗn loạn.
- Chị, chị cứ về đi, em tự lo cũng được...
Con bé rốt cuộc cũng hiểu được chị con bé phải khổ nhọc đến nhường nào, cơ cực đến nhường nào rồi. Con bé không thể ích kỉ nữa, con bé phải nghĩ cho chị con bé thôi!
- Đứa bé ngoan...
Cô đau đớn ôm con bé vào trong ngực, lệ tuôn như suối nước, thác loạn cùng đơn côi.Trâm Thủy Ngưng đi bộ về đến dinh thự Cung Gia, rõ ràng quãng đường từ bệnh viện đến nhà rất xa, vậy mà cô chẳng hề cảm thấy mỏi mệt hay nhọc nhằn. Cũng có thể là do đau đớn hằn trong thâm tâm quá sâu, khiến cô thật sự không thể cảm thụ được cái đau cùng cực của thể xác.
Gió lộng liu riu trong không gian, thiên nhiên tựa như cũng trở nên cô đơn, độc đõi ở dòng đời khắc nghiệt.
Suốt dọc đường đi, cô cứ trằn trọc mãi, từ những lời lẽ bi quan của con bé, nó tựa như ong ong nơi đại não cô. Chỉ cần cô chớp mắt, những mảnh ghép mà con bé thương tâm kể qua tiếp tục hiện về, báo hiệu rằng con bé đã phải chịu đựng những tình huống khốn kiếp ấy kinh khủng đến mức nào.
Cô đi vào nhà, không khí yên ắng nhưng lại chứa đựng vô vàn lạnh lẽo, từ trong ra ngoài. Bả vai cô run lên, bờ môi tím tái mấp máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!