Sau đó, Trâm Thủy Ngưng bị hắn lôi xồng xộc về dinh thự, động tác không chút mảy may thương hoa tiếc ngọc. Nhưng Thủy Ngưng đã sớm làm quen với điều đó, cô chua xót cười.
Tối đó, Cung Hàn Thước đương nhiên không về. Hắn đi đâu, Trâm Thủy Ngưng cũng không biết, thậm chí cô cũng chẳng có hứng thú để quan tâm.
Hiện tại chỉ mới chín giờ, không quá trễ. Cô ngồi trên giường, cầm đồ điều khiển bật ti vi lên.
Vừa xem, cô vừa sơ cứu vết thương trên người. Tạm thời vẫn có thể cầm máu được. Bỗng, màn hình ti vi khẽ loé lên hai thân ảnh quen thuộc, là hắn và Triệu Yên Nghi.
Cô có chút không kiềm lòng được, ngước đôi đồng tử lên, chăm chú quan sát. Bên trong là khung cảnh náo nhiệt ở nhà hàng, tiếng máy ảnh "tách tách" reo lên tán loạn, gánh phóng viên không ngừng gặng hỏi Cung Hàn Thước, còn người con gái đứng cạnh hắn chỉ đơn thuần nở nụ cười e thẹn. Hôm nay hắn diện âu phục đen, cà vạt trắng, nhìn thế nào cũng cảm thấy anh tuấn, khí phách ngời ngời. Chính bộ dạng này của hắn đã làm Trâm Thủy Ngưng ngày ấy chết mê chết mệt.
Còn về phần Triệu Yên Nghi, cô ta mặc một chiếc váy trễ vai trắng xoá, gương mặt tinh xảo được tỉ mỉ trang điểm nên có nét mặn mà hơn so với thường ngày. Nam thanh nữ tú đứng cạnh nhau, thậm chí còn ôm ôm ấp ấp, thật đúng là khiến người ta chẳng thể rời mắt khỏi.
- Cung Tổng, ngài có thể tiết lộ một chút giữa ngài và Triệu tiểu thư có quan hệ gì không ạ?
- Đúng đó, chúng tôi rất tò mò, mong ngài hé lộ chút ít...
Gánh phóng viên phấn khích reo lên, một người rồi hai người, dần dà bọn họ cảm thấy rất vui mừng vì sắp săn được nguồn tin hiếm hoi. Ở đây ai mà không biết, Cung Hàn Thước là tổng tài, trong tay hắn sở hữu cả một tập đoàn đá quý kim cương. Còn Triệu Yên Nghi là con gái rượu của Triệu Tổng, danh thế lừng lẫy mà lan truyền khắp cả thành phố.
- Ừ, tiết lộ cho mọi người một chút. Yên Nghi là vợ sắp cưới của tôi.
Thanh âm khàn khàn nhưng tràn ngập sự cưng chiều trong nháy mắt. Trâm Thủy Ngưng chết đứng.
Cô dù gì vẫn còn là vợ trên danh nghĩa của hắn mà? Bây giờ lại hiên ngang thông báo với công chúng rằng sẽ kết hôn với một người con gái khác? Hắn đang định chơi trò năm thê bảy thiếp sao?
Nhưng cũng phải thôi, cuộc hôn nhân này chỉ có cô và hắn biết, làm gì còn ai nữa chứ. Rốt cuộc, kẻ thua triệt để vẫn là cô sao?
Đúng rồi, Triệu Yên Nghi, cô đấu không nổi.
Đáy mắt cô mơ hồ, lòng bàn tay khẽ siết chặt thành quyền, rồi bị ngón tay sắt nhọn đâm đến vẩy máu cầm cập.Sáng hôm sau, Trâm Thủy Ngưng lờ mờ thức dậy. Nhìn đồng hồ, chỉ mới năm giờ sáng. Cô không biết bản thân đã vô thức có thói quen dậy sớm từ bao giờ, có lẽ là từ khi bước chân vào nơi này. Cô dậy sớm, dậy thật sớm để dọn dẹp nhà cửa tươm tất, dậy thật sớm để nhìn xem hắn có về nhà hay không.
Cô nhanh chóng đi vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân và thay một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jeans đơn giản. Dự định hôm nay của Thủy Ngưng là đến thăm em gái, cũng đã lâu rồi cô chưa được gặp con bé.
Đôi con ngươi mong manh khẽ loé lên một tia xúc động hiếm hoi. San San, là chị đã làm khổ em...
Đến bệnh viện, cô đi vào thang máy, nhấn số tầng. Chờ đợi một hồi lâu công nghệ mới dừng hẳn. Thủy Ngưng đi vào phòng.
- Chị hai...
Trâm Thủy San nhìn thân ảnh cô, kích động khóc lớn, hai chân mếu máo muốn đứng dậy nhưng lại bất lực chẳng thể làm được gì. Phải rồi, con bé đâu có chân, con bé đã sớm bị phế chân rồi!
- Bé à, có chị đây rồi, đừng khóc!
Một màn như vậy lọt thẳng vào tròng mắt cô, Thủy Ngưng chỉ muốn thét lên thật lớn, tại sao ông trời lại có thể bất công với cô đến mức này!
Tay cô an ủi vỗ vai con bé, lệ cũng giàn giụa bên khoé mi.
- Chị ơi, chị ơi, em nhớ chị lắm...
- Ừ, chị cũng nhớ em. Người làm có chăm sóc em tốt hay không? Nếu không tốt thì cứ nói với chị.
Trâm Thuỷ Ngưng chua xót cười, ngực trái tựa như bị thứ cứng rắn gì đó ghim mạnh không chút nhân từ.
- Em... em sống tốt lắm.
Con bé nhè nhẹ nói. Không, con bé chẳng sống tốt chút nào cả. Người làm thấy con bé bị cụt hai chân liền tỏ vẻ chán ghét con bé, đến cả đưa đi vệ sinh cũng không đưa con bé đi. Con bé chỉ còn cách tự chà mình lên sàn nhà đến phòng tắm, đó vốn là hiện tượng sinh lí, nếu con bé không đi đại tiện có lẽ sẽ chết mất. Người làm chỉ cho con bé ăn cơm, rau và canh, mọi ngày đều nhạt nhẽo như nhau.
Nhiều lúc con bé muốn ra ngoài dạo nhưng người làm đó lại trả lời rằng: "Mày tự lết ra mà đi, cái loại tàn phế như mày ai mà dám phúc vụ, ghê rởm chết đi được!"
Tối hôm đó, con bé bị kích thích đến mức chỉ biết chùm chăn thì thầm khóc. Hai tai con bé ù lên, lúc nào trong tâm trí cũng mơ hồ nghe được lời lẽ cay độc đó của mụ ta. Con bé mệt mỏi và bất lực lắm. Con bé nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ chị hai rất nhiều!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!