Lòng bàn tay Trâm Thuỷ Ngưng thấm đẫm mồ hôi, cô sắc mặt tái mét, những gì muốn nói chỉ có thể khó khăn đọng lại nơi cuống họng khô khốc.
Lại nữa. Hắn lại hiểu lầm cô rồi.
Cô không đáp lời, không có nghĩa là cô đuối lý, mà là, cô đã quá quen thuộc, quá thân thuộc với bộ dạng này của hắn. Bộ dạng coi trời bằng vung, bộ dạng tác oai tác quái, bộ dạng tự cho bản thân mình là đúng, bộ dạng ngông cuồng kiêu ngạo, tự cao tự đại.
Cô giải thích, hắn sẽ tin sao? Sẽ tin sao?
Hay là, bỏ mọi thứ ngoài tai, và, tiếp tục hành hạ cô?
Cõi lòng đột nhiên chìm xuống hố sâu không đáy của tủi nhục, cô đương nhiên hy vọng hắn sẽ tin cô, hy vọng hắn sẽ không hiểu lầm cô, hy vọng hắn biết lắng nghe giải thích của cô. Chỉ là, hy vọng càng nhiều, cũng sẽ càng dẫn đến tuyệt vọng tan nát mà thôi. Trong mắt hắn, cô không là gì, trong mắt hắn, chỉ tuyệt nhiên có cô gái kia, tuyệt nhiên âu yếm, ôn nhu với cô gái kia. Thật sự.
Cô cười nhẹ, đã rất lâu rồi cô không cười, mà có cười thì cũng chỉ là một nụ cười thật đau đớn và nhạt nhẽo. Không hề có lấy một nụ cười hạnh phúc và an nhiên.
Cô nhìn sang bên cạnh, người đàn ông vừa đụng phải cô ban nãy đã đi mất từ lúc nào. Đáy lòng không khỏi dâng lên một tia nghi hoặc, dáng vẻ của người kia, thực không giống như vô tình đụng vào tay cô, mà là, cố tình thì phải?
Cô tiếp tục đưa mi, chợt, dừng lại nơi thân ảnh yêu kiều kia. Bóng dáng của cô gái đó, cô hoàn toàn không thể quên được, nó đã khảm đậm vào trong trí nhớ, trong tầm thức từ lúc nào không hay. Bộ dáng thước tha, mái tóc óng ả bồng bềnh, thân hình mảnh dẻ nhỏ gọn, ngũ quan sắc sảo tinh quang. Là Triệu Yên Nghi.
Cô ta đứng ở phía đối diện nhưng Trâm Thuỷ Ngưng vẫn có thể nhận ra được, thậm chí là một cách rất rõ ràng. Cô ta nhìn cô, nở nụ cười nhạt nhẽo.
Đến đây, Trâm Thuỷ Ngưng cũng đã hiểu ra. Mưu kế thật sự không tồi, không nghĩ đến bề ngoài là bộ dạng tiểu bạch thỏ vô dụng, thực chất bên trong lại thâm độc, sắc bén đến mức kia. Quả là..
Cô tịch mịch nhìn nơi đối diện, ngũ vị tạp trần.
Ha ha.. Cung Hàn Thước, từ đó đến giờ anh vốn đã bị Triệu Yên Nghi lừa một vố ngoạn mục mà vẫn không hề hay biết, thật đáng tiếc cho anh!
Người đàn ông đang đứng cạnh cô ta, cũng chính là người vừa "vô ý" đụng vào cô, thực quá nực cười. Nghĩ theo cách đơn giản, đó là, cô ta sai khiến người kia đụng vào cô, cùng lúc Cung Hàn Thước đi đến, và.. hắn hiểu lầm quan hệ giữa cô và người đàn ông kia!
- Trâm Thuỷ Ngưng, cô còn gì để nói?
Vô tri vô giác, ngữ điệu ma quỷ của Cung Hàn Thước vang lên, một cách kinh rợn, trực tiếp đánh úp vào lồng ngực Trâm Thuỷ Ngưng.
- Không còn gì. Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tôi có nói thì anh sẽ tin sao? Sẽ tin sao?!
Nghe hắn nói, Trâm Thuỷ Ngưng chỉ cảm thấy thực buồn cười. Cô là tội phạm sao?
- Tốt, cô tốt lắm! Đi!
Quả nhiên, hệt như dự đoán của cô. Sắc mặt điềm tĩnh của Cung Hàn Thước đã trở nên tái xanh, âm u và tối đen như mực, hắn hùng hổ đi về phía cô, hoàn toàn thành công thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Họ có vẻ đang xì xào, bàn tán rất nhiều điều. Hắn không kiêng dè, không để cho cô một chút mặt mũi, cứ thế hiên ngang, mạnh bạo cầm lấy tay cô, lôi cô xềnh xệch theo hắn.
Cước bộ, bước chân của hắn quá lớn, quá nhanh. So với cô thì là một trời một vực, thế nên, cô không những không theo kịp hắn mà còn vấp phải đá sỏi ở trên đường, khiến cho máng chân trở nên đỏ ửng. Nhưng điều này thực không có nghĩa lý gì ở hiện tại nữa rồi, hắn vẫn tức giận rất điên cuồng. Vài phút nữa, sẽ là cuồng phong, bão tố gì sắp xảy ra đây?
Bàn chân bỏng rát, cơ hồ rỉ ra vài vệt máu đọng, khiến cô tưởng chừng như chân chính mình bị liệt, hoàn toàn không thể đi nổi nữa. Vậy mà, hắn ta vẫn cứ không quan tâm, không để tâm, thậm chí là không ngó ngàng đến cô, dù chỉ một giây, một phút. Ha, tại sao cô lại yêu phải hắn chứ? Cũng chỉ có thể trách bản thân đã quá ngu ngốc, ngu muội vào cái thứ tình yêu viễn vong kia, thật là..
Vài phút cực hình trôi qua, Trâm Thuỷ Ngưng cũng đã được giải thoát. Cung Hàn Thước không nói không rằng, trực tiếp nhét thẳng cô vào trong xe, động tác mạnh bạo thập phần chán ghét. Cô cũng chẳng buồn để tâm đến, hắn cũng không phải bây giờ mới chán ghét cô, ghê tởm cô. Đối với cô mà nói, việc không cảm xúc với chán ghét của hắn đã sớm hình thành dần một thói quen, một phản xạ có điều kiện.
Cô ngồi ở ghế sau, còn Cung Hàn Thước ngồi ở ghế lái. Hắn đạp mạnh ga, động cơ xe theo đó mà vang lên ồ ồ. Rồi lái đi, vận tốc thiếu điều bay vùn vụt trên còn đường. Cô vừa lo lắng, lại vừa sợ hãi, thật sự không biết hắn đang muốn làm ra cái việc điên rồ quái quỷ gì. Với tính cách của Cung Hàn Thước, cô đương nhiên hiểu rõ hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô. Nếu có, thì là trong mơ. Ngồi trên xe, cô không ngừng run rẩy thân thể. Hắn chạy rất nhanh, lại còn ẩu, khiến chiếc xe lung lay không ngớt.
Qua rất lâu, xe vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Trâm Thuỷ Ngưng cũng đã chịu hết nổi với loại cực hình này. Đầu óc cô choáng váng, đại não co rút không có quy luật trì trệ. Cô nhìn thẳng vào đôi con ngươi lạnh như tiền của hắn:
- Cung Hàn Thước, anh rốt cuộc là muốn đưa tôi đi đâu?!
Cung Hàn Thước không trả lời, tốc độ lái xe ngày một nhanh. Cô say sóng đến mức muốn ói mữa, nhưng suy cho cùng vẫn là nhẫn nhịn.
Cố lên, sắp qua, sắp qua rồi..
Ước chừng năm phút sau, chiếc xe mới hoàn toàn dừng lại. Trâm Thuỷ Ngưng lúc này mới mệt mỏi nâng mắt, đây là khách sạn năm sao. Chỉ là, hắn đưa cô đến đây làm gì? Hắn rốt cuộc là có ý định gì đây?
Ngực trái bất an không thể tả, và nhói lên từng hồi. Cô rất muốn hỏi hắn rằng anh muốn làm gì, muốn đưa tôi đi đâu. Nhưng khuôn mặt lạnh băng kia như ma như quỷ, khiến mọi dũng khí trong cô dường như sụp đổ tan nát, lồng ngực theo đó cũng co thắt chặt chẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!