Bóng dáng cao ngạo của Cung Hàn Thước khuất xa, dần dần, chìm trong hư vô lặng lẽ.
Không gian, tĩnh lặng, tịch mịch, hơn bao giờ hết.
Gió lộng đung đưa khe khẽ xuyên qua ô cửa sổ, tiếng "vèo vèo" vang lên, bầu không khí u ám đến cực độ.
Trâm Thuỷ Ngưng nhích thân thể đau đớn bỏng rát của chính mình ngồi dậy, một loại cảm giác tê rần lập tức ứa vào từng tấc xương tuỷ trong da thịt cô.
Khó khăn cụp mắt, lệ không kìm chế được mà tuôn như vũ bão, một giọt, hai giọt, ba giọt..
Lặng lẽ rơi, cơ hồ có thể nghe thấy được tiếng "tí tách" của nước mắt.
Trâm Thuỷ Ngưng thừa nhận, cô trước giờ cũng không phải là loại người nhu nhược yếu đuối, chỉ là.. Cung Hàn Thước, loại người như hắn, cô có thể đấu lại sao?
Về sức lực, cô hoàn toàn bại liệt dưới tay hắn, hắn là nam nhân, cô là nữ nhân, hai người hoàn toàn cách biệt một trời một vực!
Lực đạo của hắn mạnh mẽ đến như vậy, cô làm sao có thể so bì?
Hơn nữa, nếu cô phản kháng lại hắn, kết cục chẳng phải sẽ thê thảm khắc nghiệt hơn sao?
.. Ban nãy, nếu không nhờ cuộc điện thoại kia, cô có thể sẽ chết ngay tại nơi này mất!
Yên Nghi..
Hoá ra, Cung Hàn Thước yêu cô ta, một lòng một dạ với cô ta..
Cô ta chỉ cần nức nở vài tiếng, hắn liền sốt sắng chạy đến..
Cô ta chỉ cần rơi một giọt lệ, hắn liền sốt sắng chạy đến..
Cô ta chỉ cần đau một chút, hắn liền sốt sắng chạy đến..
Cô ta chỉ cần, chỉ cần..
Chỉ là, đau của cô ta có là gì so với cô?
Cô ta có bị hắn hành hạ như cô không? Có bị hắn đánh đập như cô không? Có bị hắn sỉ vả như cô không? Có bị hắn nhục mạ như cô không?
Không! Hoàn toàn không!
Cô một trời, cô ta một vực!
Cô ta có được lời ngon tiếng ngọt của hắn, cô ta được hắn dỗ dành, cô ta được hắn cưng nựng, cô ta được hắn sủng ái, cô ta được hắn yêu chiều..
Tất cả những gì tốt đẹp nhất, an nhiên nhất, cô ta.. đều nhận được!
Còn cô..
Chỉ là những loại hành hạ đánh đập, chỉ là những loại tra tấn khiếp đảm, chỉ là những loại cực hình tàn khốc..
Chỉ là những ngôn từ kinh tởm, chỉ là những thanh âm khinh miệt..
Cô còn đau hơn cô ta, gấp ngàn lần, gấp vạn lần..
Không phải chỉ đau bên ngoài thân xác, mà là lan tràn vào tận bên trong tâm hồn!
Trước mắt mờ dần, hít thở không thông..
Đau đớn, đến như vậy..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!