- Cung Hàn Thước, anh đây là đang xem việc hành hạ người khác là một loại thú vui tao nhã của chính mình sao?
Trâm Thuỷ Ngưng ngước mắt, không chút ngần ngại mà kiên định nhìn thẳng vào đôi con ngươi u ám sâu thẳm của người đàn ông ma quỷ đối diện.
Nếu hắn không trả lời, cô cũng thừa sức biết rõ đáp án!
Đúng như vậy, hắn hiện tại đang xem việc hành hạ cô, giày vò cô là thú vui tao nhã của chính mình!
Chẳng lẽ không phải sao?
Hắn hết lần này đến lần khác răn đe cô, hù dọa cô!
Luôn miệng sỉ nhục cô, khinh miệt cô!
Sử dụng những ngôn từ kinh tởm để mà gán ghép, áp đặt lên người cô.. hơn hết, bây giờ lại có ý định cắt bỏ một ngón tay của cô..
Cô biết rõ Cung Hàn Thước, hắn là kiểu người nói được làm được!
Cô tự hỏi bản thân, trên nhân thế tại sao lại có loài ác quỷ hút máu người như hắn?
- Đúng, tôi cảm thấy rất vui! Không có gì vui bằng lúc tôi hành hạ cô!
Đối với lời nói ảm đạm của cô, Cung Hàn Thước chỉ nhún vai, tỏ vẻ chính xác, chỉ là, khoé môi của hắn bất chợt nở nụ cười nhàn nhạt ghê rợn, khiến đối phương cơ hồ không ngừng lo âu thấp thỏm.
- Vậy, một ngón tay của tôi sẽ phải cắt bỏ sao?
Cô lại tiếp tục nheo mi nhìn hắn, như là muốn hắn phải đưa ra câu trả lời chuẩn xác nhất.
- Đúng!
Sắc mặt Cung Hàn Thước cơ hồ có chút trầm lắng, nhưng, đó vốn chỉ là thoáng qua, ước chừng hai giây sau, hắn mới không chút do dự mà gật đầu.
- Anh.. có cần phải tàn nhẫn như vậy không?
Trâm Thuỷ Ngưng nhàn nhạt nở nụ cười, thương tâm cùng bi ai, lan tràn khắp tận đáy mắt.
Cô cũng không phải là thép kẽm sắc đá, cô suy cho cùng cũng chỉ là phụ nữ thôi, nhu nhược yếu mềm.
Cũng đồng nghĩa với việc, cô không thể chịu đựng được sự giày vò của hắn, cô không đủ sức kiệt để mà chống đối lại hắn.
Những lời sỉ vả của hắn, cô còn có thể kháng nghị, nhưng, hành hạ của hắn, mãi mãi là không!
Hắn là nam nhân, sức lực đầy người, cô vốn chỉ là một phụ nữ yếu đuối, làm sao mà đủ sức để phản kháng lại hắn?
Nhưng, nếu cô có ý định phản kháng, hắn chắc chắn sẽ lại càng tức giận hơn!
- So với thứ đàn bà lẳng lơ ti tiện như cô thì tôi có tàn nhẫn bao nhiêu cũng là không đủ!
Cung Hàn Thước khinh miệt nhíu mày, sâu thẳm bên trong đôi con ngươi đen óng cơ hồ hiện hữu rõ sự chán ghét đến cùng cực.
- Vẫn chưa đủ sao? Hành hạ tôi đến mức không khác gì một cái xác chết như thế này mà anh vẫn cảm thấy chưa đủ sao? Cung Hàn Thước, anh rốt cuộc là có phải con người hay không? Với tôi, anh chỉ là một tên ác quỷ không hơn không kém, anh vốn không có tư cách để làm con người, anh hiểu không?! Dừng lại việc này đi, đừng để tôi phải khinh miệt anh thêm một lần nào nữa!
Trâm Thuỷ Ngưng dường như bị bức đến điên, cô phập phồng thở gấp, khóe môi tím tái không ngừng lên tiếng chất vấn, sắc mặt tái xanh hơn bao giờ hết.
- Loại vũ nữ rẻ tiền như cô mà có quyền để khinh miệt tôi sao? Một con chó liếm chân chủ như cô mà có quyền khinh miệt tôi sao? Trâm Thuỷ Ngưng, đừng có mà đề cao địa vị của bản thân quá! Tôi đã nói ngay từ đầu rồi, cô chỉ là một con chó ngu xuẩn không hơn không kém!
Hiển nhiên, lời nói chất vấn của cô như chăm ngòi thêm vào cơn tức giận bùng phát của Cung Hàn Thước.
Hắn nheo mi, khoé môi khẽ tuôn lời khinh miệt sắc bén.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!