"Bất chấp mưa to để cầm ô che cho người ta hai giờ đồng hồ, trời ạ, cậu cũng quá liều mạng rồi đấy."
Trong quán trà sữa trước cổng trường, bạn cùng phòng Hà Thi Lam nghe Khương Nghiên kể chuyện hôm qua cô bất chấp thời tiết đến Học viện Cảnh sát bên cạnh, vinh quang che ô cho Lục Lẫm trên bãi tập, vẻ mặt khó tin.
"Không phải trước đây cậu không có hứng thú với bạn nam, chỉ thích mân mê bảo bối của cậu à."
Bên bàn tròn, Khương Nghiên đang tháo lắp ống kính máy ảnh, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào: "Anh ấy cũng là bảo bối của tớ."
Hà Thi Lam chậc chậc hai tiếng: "Cậu thật sự đã trao tâm hồn nhỏ bé cho học bá trường bên cạnh rồi."
Khương Nghiên mở ảnh chụp sinh viên Học viện Cảnh sát trước đây cho Hà Thi Lam xem: "Cậu có thể tìm thấy anh trai học bá trong hàng anh trai này không?"
Hà Thi Lam ghé lại gần, sau khi nhìn kỹ hình, chỉ vào Lục Lẫm bên cạnh Tiểu Uông: "Mặt mũi đoan chính, ngũ quan sáng sủa, hai mắt sáng ngời có thần, phúc tinh Cao theo chính là anh ấy!"
Khương Nghiên vỗ vỗ đầu cô ấy: "Chẳng lẽ là mù?"
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn hiện lên tin nhắn của Lục Lẫm.
Đàn em Khương Nghiên đáng yêu:
Chào em, anh muốn chính thức mời em tám giờ tối mai cùng anh đi ăn tối, địa điểm gặp mặt là trước cổng trường Đại học Truyền thông, địa điểm ăn cơm do em quyết định, được không?
Bạn trai anh Lục Lục.
"Cái đệt..."
Hà Thi Lam khó tin nói: "Tin nhắn hẹn hò mà cũng viết thành như vậy, mấy anh trai bên cảnh viện đều có gu này hả?"
Khương Nghiên nhìn tin nhắn, vui sướng nói: "Chúng tớ bây giờ vẫn chưa quen thuộc mà, đến khi thật sự chính thức có lẽ sẽ khác, anh ấy cũng không phải người tùy tiện."
"Vâng vâng vâng." Hà Thi Lam kéo dài giọng: "Anh ấy cái gì cũng tốt hết."
Vì thế Khương Nghiên đáp lại:
Học trưởng Lục Lẫm kính yêu:
Chào anh, em đồng ý lời mời ăn tối của anh, em sẽ đến đúng giờ hẹn, địa điểm ăn cơm thì sau khi gặp chúng ta thảo luận tiếp, được không ạ?
Bạn gái Nghiên Nhi
Sau khi Khương Nghiên soạn xong tin nhắn, Hà Thi Lam thò qua đề nghị: "Hai chữ kính yêu này, không bằng đổi thành thân yêu đi?"
"Như vậy có thể quá thân mật hay không."
"Thân mật con khỉ, các cậu là bạn trai bạn gái cơ mà."
"Được rồi." Khương Nghiên xóa hai chữ kính yêu đi, đổi thành thân yêu, gửi đi —–
Trái tim nhỏ đập thình thịch thình thịch, sau khi gửi thành công, cô vội vàng đặt điện thoại xuống, không dám nhìn, che mặt ôi ôi thật lâu, ngượng ngùng chết mất.
Hà Thi Lam nhìn cô, cười hỏi: "Cậu thật sự thích như vậy à?"
"Cậu nói thử xem."
Hà Thi Lam cười cười: "Cậu đừng quá vui mừng, bây giờ các cậu còn cách nhau một khoảng, chưa quen thuộc, nhìn qua sương mù ai cũng thấy tốt đẹp, có hợp hay không, còn phải đợi sau này bên nhau mới biết được."
"Cậu phải tin tưởng mắt nhìn người của tớ chứ, cho dù sau này thật sự ở bên nhau, anh ấy nhất định vẫn là người tớ yêu nhất!" Khương Nghiên vô cùng chắc chắc.
Vì buổi hẹn hò ngày mai, đêm đó cô mất ngủ đến tận khuya.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!