Bây giờ đã là hai giờ sáng, trong phòng bệnh thấp thoáng ánh đen đêm ấm áp.
Khương Nghiên mặc váy ngủ lông xù, ngồi trên giường bệnh, Lục Lẫm ngồi trên ghế đối diện cô, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Lục Lẫm cúi đầu hé miệng cười, tay Khương Nghiên đang truyền dịch nên không tiện, giơ chân lên định đá anh: "Anh đừng có cười."
Lục Lẫm vẫn cười, cười đến không thở nổi.
"Anh có thể đừng cười nữa không?" Khương Nghiên đỏ mặt.
"Anh cũng phải phục em." Anh nói: "Có thể nói mang thai thành bệnh nan y, em lợi hại đấy."
"Em chưa từng có cục cưng, nào biết đâu." Khương Nghiên lẩm bẩm: "Hơn nữa em sốt thật mà."
"Em bật máy sưởi còn đắp chăn ngủ một ngày một đêm, nhiệt độ lên cao là rất bình thường." Lục Lẫm nắm chân của cô, đặt vào trong chăn: "Nhưng đúng là rất dọa người."
Trong lòng Khương Nghiên vẫn còn sợ hãi: "Em bị anh dọa suýt ngất."
Liều mạng chạy tới, vừa ôm vừa hôn, chẳng may cô thật sự nhiễm bệnh…
Aiz, thôi, không nghĩ nhiều nữa.
"Nhìn mắt anh thâm quầng chưa này, giống hệt gấu trúc." Khương Nghiên chỉ vào mắt Lục Lẫm nói.
Lục Lẫm ngáp một cái, mệt mỏi ngồi bên người cô: "Đúng là bị thiếu ngủ, hai ngày nay, anh bị em hành hạ đến chết rồi."
Khương Nghiên mở rộng chăn đơn ra: "Anh ngủ một lát đi."
"Chúng mình cùng ngủ." Lục Lẫm cố chấp nói: "Anh muốn ôm em."
Khương Nghiên đành phải nằm xuống cùng anh: "Anh đừng lộn xộn nữa, ngoan ngoãn ngủ đi."
Lục Lẫm ôm eo cô từ phía sau, sau đó vùi mặt vào cổ của cô, nhắm mắt lại, dịu dàng nói: "Em suy nghĩ lung tung gì đấy, đây là bệnh viện, anh còn có thể làm gì được em."
Khương Nghiên nói: "Em không suy nghĩ lung tung."
Đèn tắt, cách đó không xa, tia nắng ban mai dần dần hoà vào bóng đêm.
Bàn tay khô ráo ấm áp của anh phủ lên bụng Khương Nghiên, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn em."
"Cảm ơn em cái gì."
"Cảm ơn em đã tặng cho anh một nhóc tì chết tiệt."
"Có ai lại gọi con như anh không?"
Lục Lẫm khẽ cười, dịu dàng nói: "Anh Lục Lục sẽ làm ông bố tốt."
***
Sau khi xuất viện, Lục Lẫm tìm ngày, mang quà cáp đến thăm hỏi nhà họ Khương, mặc dù không giống như Khương Nghiên dự đoán, Lục Lẫm sẽ bị đứng ngoài cửa, nhưng cũng không quá tốt, anh phải đứng ngoài phòng khách đợi gần 40′, bố cô mới chậm rãi từ trên tầng đi xuống.
Mạnh Như vẫn luôn ngồi với Lục Lẫm trên ghế sô pha, để người giúp việc rót chén trà cho Lục Lẫm, cùng anh trò chuyện, nhưng những điều này chỉ là phép đãi khách. Khương Nghiên biết bố mẹ vẫn còn khúc mắc với Lục Lẫm, dù sao thái độ mẹ của anh phản đối mạnh mẽ như vậy, hai nhà gần như đã thành kẻ địch.
Hơn nữa ban đầu Khương Nghiên đi ra nước ngoài, rời xa nhà ba năm cũng là vì Lục Lẫm, mặc dù có thấu tình đạt lý hơn nữa, bố mẹ cô cũng khó mà không oán giận anh.
Cửa ải hai bên bố mẹ này, thật là khó khăn.
"Tiểu Lục à, nghe Nghiên Nghiên nói bình thường công việc của cháu rất bận." Mạnh Như nói đến việc nhà: "Bận rộn, hai ba ngày không về nhà là chuyện thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!