Chương 57: Đừng sợ

Bản tin Khương Nghiên nhận lỗi được phát ra ngoài tạo hiệu ứng rất tốt, cư dân mạng không còn nhiều người lên án công khai chuyện của Thẩm Triết, mặc dù vẫn có không ít lời lẽ cực đoan, nhưng hiển nhiên, người dùng lý trí để nói chiếm nhiều hơn.

"Không biết thật hay giả, có thể lại là tẩy trắng nữa hay không?"

"Ngay cả phóng viên đưa tin năm đó cũng được mời đến, đúng là xã hội."

"Lầu trên, nhìn kỹ lại đi, phóng viên có thể mời đến, nhưng người ra mặt nói về chuyện của Thẩm Triết chính là cựu Cục trưởng Cục công an Lưu Hoài Sơn, không biết thì tự mình tìm hiểu đi."

"Lợi hại."

"Tôi cảm thấy, cho dù tình huống lúc ấy có khẩn cấp thế nào, lái xe trong lúc say là phạm pháp, lái xe va vào người ta, sau đó còn nói năng thiếu suy nghĩ, điều này càng quá đáng."

"Cậu ấy đã phải trả giá rất nhiều, hơn nữa nhiều năm qua, Thẩm gia cũng không quên chu cấp tiền bồi thường cho gia đình người bị hại, mặc dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không thể đền bù thương tổn, nhưng ít nhất thái độ rất phải phép."

"Aiz, thôi, không nói nhiều làm gì, chỉ nguyện người chết an nghỉ, người sống kiên cường. [ ngọn nến ]"

"[ ngọn nến ][ ngọn nến ]"

......

Trước mặt công chúng nói ra chân tướng sự việc, thừa nhận thái độ một mực kiên trì trước đây của mình là sai lầm, chân thành nói lời xin lỗi, tất cả điều này đối với Khương Nghiên mà nói cũng không dễ dàng.

Sau khi bản tin được phát sóng, đơn vị cho cô nghỉ phép dài hạn, để cô về nhà nghỉ ngơi.

Sau khi về nhà, Khương Nghiên ngả đầu nằm ngủ, cả người như bị rút hết sức lực, thần kinh căng thẳng được thư giãn, cô ngủ một ngày một đêm, đến khi tỉnh lại, cảm giác toàn thân bủn rủn, tinh thần vô cùng mệt mỏi.

Tóm lại, tâm trí được thả lỏng, nhưng cơ thể lại vô cùng nặng nề.

Khương Nghiên lấy điện thoại ra, điện thoại đã tự động tắt nguồn từ bao giờ, khó khăn bò đến ổ cắm điện, sạc điện, mở máy ra, vài tin nhắn nháy mắt gửi đến.

"Nghiên Nhi, nghe điện thoại."

"Anh vừa xem bản tin, chúng mình nói chuyện một chút."

"Anh đang đứng trước cửa nhà em rôi, anh không vào, mình nói chuyện đi."

"Em không mở cửa cũng được, em có thể nghe thấy lời của anh không?"

......

Còn có vài mẩu tin nhắn, thời gian gửi giữa các tin không lâu cũng không ngắn.

Lục Lẫm rất kiềm chế, không dùng tin nhắn làm phiền cô, nhưng số lượng tin nhắn đến cũng không ít, nhìn ra được anh đang vô cùng lo lắng.

Tim Khương Nghiên chợt nhói, nhất là khi đọc được tin nhắn anh đang đứng ở cửa, cách đây hơn năm tiếng.

Không biết anh đã đứng ngoài cửa bao lâu.

Dường như có chút lo lắng.

Khương Nghiên chuẩn bị gọi cho anh, nhìn sang đồng hồ, bây giờ là rạng sáng, đã muộn thế này rồi.

Khương Nghiên để điện thoại xuống, bây giờ chắc anh đang ngủ, ngày mai tìm anh sau vậy.

Khương Nghiên đi vào phòng bếp, tự nấu cho mình bát mì ăn liền lấp đầy bụng, nhưng chưa từng nghĩ mới khẽ ngửi thấy mùi cay của gia vị mì ăn liền, Khương Nghiên đột nhiên cảm thấy buồn nôn, cô vội vã chạy vào phòng vệ sinh nôn ói.

Trong bụng trống rỗng, không nôn ra được gì, nhưng cô vẫn buồn nôn, cơ thể cũng quằn quại rất lâu rất lâu.

Khương Nghiên đứng cạnh bồn rửa mặt, thấy sắc mặt mình ửng hồng không bình thường, đưa tay sờ trán, hơi nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!