Bốn giờ chiều, cổng nhà tù số một Giang Thành.
Không biết có phải trùng hợp hay không, bầu trời hôm nay xuất hiện cơn mưa rào dữ dội, giống như đêm Thẩm Triết lái xe xảy ra chuyện.
Trên mặt đất trống trải ngoài nhà giam, phóng viên đã đứng kín mít, bọn họ mặc áo mưa, cầm máy ảnh, nhắm ngay cổng nhà giam, cũng có không ít người dân bất chấp mưa to vây xem.
Không lâu sau, một chiếc BMW màu đen từ quốc lộ lái tới.
Cổng nhà tù mở ra, Thẩm Triết được cảnh ngục hộ tống ra khỏi cổng, người hộ tống cậu là một nữ cảnh ngục, bình thường ở trong ngục đã săn sóc Thẩm Triết rất nhiều.
Cô ấy rất quý chàng trai lễ phép hiểu chuyện này, trước khi đi, cô ấy sửa sang lại cổ áo cho Thẩm Triết, nói: "Ra ngoài rồi em phải sống cho tốt đấy."
"Em cảm ơn chị Lưu."
Thẩm Chi từ trên chiếc BMW màu đen đi xuống, vẻ mặt kích động đón Thẩm Triết, run giọng nói: "A Triết, mẹ đến đón con đây."
"Mẹ." Mắt Thẩm Triết đỏ ửng, dang tay ôm mẹ, nhưng ngay sau đó chuyển hướng sang anh trai, hai anh em ôm chặt lấy nhau.
Lục Lẫm vỗ nhẹ bờ vai của cậu: "Đi thôi, lên xe trước đã."
"Vâng."
Các phóng viên nhìn thấy Thẩm Triết đi ra ngoài, đồng loạt xông lên, ánh đèn nháy liên tục. Lục Lẫm đeo khẩu trang đã chuẩn bị sẵn lên tai Thẩm Triết, che chở cho cậu ngồi lên xe.
"Thẩm Triết, xin hỏi cậu có lời gì muốn nói với người bị hại trong vụ tai nạn xe cộ trước đây không?"
"Trên mạng có rất nhiều bình luận, cậu có gì muốn đáp trả không?"
"Năm đó cậu tự sát, là vì lương tâm cắn rứt, hay là vì không chịu được áp lực dư luận?"
"Mời cậu nói với chúng tôi hai câu!"
Lục Lẫm che chắn cho Thẩm Triết ở phía sau, ngẩng đầu nhìn phóng viên: "Thẩm Triết đã vì lỗi lầm của mình mà trả giá rất nhiều, đối với bị người hại, cả gia đình chúng tôi đều rất áy náy, đồng thời nhất định sẽ cố gắng bồi thường cho họ, nguyện người chết án nghỉ, người sống kiên cường."
Đúng lúc này, không biết từ đâu trong đám đông bay đến một đôi giày, bất ngờ đập vào trán Lục Lẫm, để lại một vết đỏ.
Mọi người xung quanh ồ lên.
"Cái gì mà người chết an nghỉ, người sống kiên cường, Phú nhị đại lái xe đâm người rồi bỏ trốn, nên phán tử hình! Mới qua ba năm đã được thả ra, chó má! Nhất định là các người mua chuộc quan toà!! Phú nhị đại đáng chết! Đáng chết!"
"Anh!" Nước mắt Thẩm Triết chợt rơi xuống.
Vẻ mặt Lục Lẫm không thay đổi, để Thẩm Chi cùng Thẩm Triết lên xe trước, đóng cửa xe lại, anh xoa xoa vết máu trên trán, nhìn về phía ống kính: "Có nên chết hay không không phải do anh quyết định, mà là do luật pháp quyết định."
Anh chậm rãi nói: "Em trai tôi mắc phải sai lầm, khiến gia đình người khác thương tổn không thể bù đắp, cũng ảnh hưởng xấu đến xã hội, làm anh trai người gây tai nạn, tôi vô cùng xin lỗi."
Anh hướng về phía ống kính, cúi người một cái thật sâu.
"Làm cảnh sát nhân dân, bắt giữ tội phạm vi phạm pháp luật, duy trì công bằng chính nghĩa là chức trách của chúng tôi." Lục Lẫm tràn đầy khí phách: "Nhưng làm một người anh, đối với hành vi của em trai mình tôi cũng có một phần trách nhiệm, nếu có bất kỳ điều gì không hài lòng, xin hãy tính lên đầu tôi."
"Nuôi mà không dạy là lỗi của người làm bố, bố không ở đây, vậy thì là lỗi của anh trai."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Lục Lẫm nói xong lời này, xung quanh cũng yên tĩnh lại, phần lớn phóng viên và người dân đều biết Lục Lẫm, người này là đại đội trưởng luôn xông pha trên tiền tuyến, bất kể là vụ án chồng đánh vợ, tranh chấp nhà cửa dưới nông thôn, hay là nằm vùng bán hàng đa cấp, hoặc là đối đầu với trùm ma túy, luôn có thể nhìn thấy bóng dáng anh.
Mọi người im lặng, Lục Lẫm ngồi vào trong xe, tài xế lái xe rời đi.
Mặc dù trước đó Thẩm Chi đang giận Lục Lẫm, nhưng bất kể thế nào vẫn luôn quan tâ m đến con trai, bà lấy một cái băng dán từ trong túi ra: "Lẫm Lẫm, cho mẹ xem trán con một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!