Buổi tối, đường Trung Sơn xảy ra một vụ trộm cắp.
Đến khi xử lý xong việc về đến nhà, đêm đã khuya, anh bước đi những bước mệt mỏi vào nhà, trong nhà sáng đèn, ánh đèn mờ mờ, mà trong lò vi sóng còn đặt đồ ăn khuya.
Lục Lẫm thốt lên một tiếng, đi vào phòng ngủ, Khương Nghiên đã ngủ say.
Cô giống một nàng mèo nằm ngủ giữa giường, tay cầm một quyển sách, chắc là ngủ thiếp đi trong lúc đọc. Lục Lẫm nhẹ nhàng đóng cửa phòng, đi đến phòng bếp, bật lò vi sóng hâm nóng thức ăn, tùy tiện ăn một chút.
Tắm rửa, ngủ.
Nhanh chóng chui vào trong chăn, ôm lấy người phụ nữ của anh từ phía sau.
Khương Nghiên mơ mơ màng màng tỉnh lại: "Anh về rồi à?"
"Ừ."
"Muộn thế."
"Anh có chút việc bận, sắp cuối năm rồi, trộm cắp cũng hoành hành nhiều hơn."
Cơ thể anh nóng lên, lòng bàn tay ấm áp cũng bắt đầu nhiệt tình.
"Nghiên Nhi, chúng mình quen nhau gần mười năm rồi đấy."
Khương Nghiên quay đầu lại, đối mặt với anh: "Đúng vậy, thời gian trôi nhanh như chớp, bất tri bất giác, cũng đã lâu như vậy rồi."
Lục Lẫm ôm cô vào trong ngực, yên lặng ôn chuyện, muốn cùng cô nhớ lại kỷ niệm: "Tính cách chúng mình đều rất bướng bỉnh, trước đây yêu nhau, thường xuyên mâu thuẫn, không để ý tới đối phương, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình cảm, đúng không?"
Khương Nghiên đồng ý: "Không ảnh hưởng đến tình cảm."
"Anh nghĩ, hôm nào chúng mình đi lĩnh giấy chứng nhận đi."
Cơ thể Khương Nghiên chợt cứng đờ.
Lục Lẫm bắt đầu hôn cô, nhưng lại không nhận được đáp trả của cô.
Anh cau mày: "Sao thế em?"
"Cái này, tạm thời không vội."
"Cái gì không vội." Lục Lẫm ngồi dậy: "Ban đầu là ai nhất quyết muốn gả cho anh, bây giờ lại không vội."
"Chuyện kết hôn đâu dễ dàng nói kết là kết như thế, bên bố mẹ em vẫn chưa đồng ý mà."
"Cái này thì dễ nói, ngày mai anh sẽ mua ít quà đến thăm hỏi bác trai bác gái."
Khương Nghiên nói: "Cửa lớn của bố em anh không thể vào đâu."
"Làm sao không thể, anh thành tâm thành ý tới cửa cầu hôn, tại sao không cho vào cửa."
Khương Nghiên thản nhiên nói: "Ban đầu mẹ của anh vì thể hiện quyết tâm hai nhà không kết thông gia, hợp đồng làm ăn mấy trăm vạn nói xé liền xé, bố em đối với chuyện này vẫn canh cánh trong lòng."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Mẹ anh là người cố chấp, sẽ không dễ thay đổi ý nghĩ của mình, nếu như em muốn đợi bà hồi tâm chuyển ý chấp nhận em, có lẽ phải chờ lâu." Lục Lẫm nói: "Thế nên, bất kể bà có đồng ý hay không, anh cũng muốn cưới em."
Khương Nghiên thở dài một tiếng: "Thôi... Chậm một chút đi anh, cũng đã đến lúc này rồi không vội."
Cách bóng đêm tối mịt, Lục Lẫm nhìn cô, lặp lại lời của cô: "Đến lúc này, không vội..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!