Chương 50: (Vô Đề)

Khương Nghiên trở lại văn phòng của ban tin tức, vừa mới ngồi xuống, đã cảm nhận được ánh mắt mọi người xung quanh nhìn cô đầy ẩn ý. 

Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng khi thấy cô cầm cốc cà phê đi vào lại lập tức xoay người im miệng không nói gì. 

Cả buổi sáng, không khí trong phòng làm việc rất kỳ lạ. 

Khương Nghiên trở lại chỗ ngồi, Vân Thái đi tới nói khẽ với cô: "Tối hôm qua có một đồng nghiệp ẩn danh đăng chuyện của chị lên diễn đàn thảo luận đấy." 

"Thảo luận chuyện gì." 

Vân Thái chần chừ một chút, sau đó lấy di động ra mở cho Khương Nghiên nhìn. 

"Mọi người còn nhớ rõ vụ án Phú nhị đại lái xe trong lúc say rượu ba năm trước không? Hôm qua tôi lật lại tin tức ngày đó, cảm giác có chút một lời khó nói hết." 

"Cái tay đua xe gây tai nạn kia, sau đó cậu ta còn tự sát đấy." 

"Tuổi khá nhỏ, lúc ấy mới mười chín tuổi hay sao ấy, còn đang đi học mà." 

"Tôi xem bản tin kia, cảm thấy bản tin không được khách quan, có khuynh hướng thiên về cảm xúc." 

"Thế à?" 

"Đợi lát nữa, tôi gửi cho mọi người xem một chút." 

[ Người ẩn danh sử dụng tải lên một đoạn video. ] 

Đoạn video này phát lại cảnh Khương Nghiên đưa tin tại hiện trường, trong video, thái độ của chàng trai trẻ kia vô cùng kiêu ngạo, chỉ vào cảnh sát chửi ầm lên, muốn lên xe lái đi. 

Mà Khương Nghiên khá sắc bén, chất vấn vô cùng khí phách khiến chàng trai trẻ kia gần như á khẩu không trả lời được, khiến cậu càng thêm lúng túng. 

Khi đó, Khương Nghiên thấy cậu không có chút hối hận nào, còn khoe gia thế của mình, nói bao nhiêu tiền cậu cũng bồi thường được, điều này làm cho Khương Nghiên càng giận dữ. 

Khi đó cô vừa mới tốt nghiệp, bước vào sự nghiệp báo chí, hăng hái muốn đưa tất cả tội ác phơi bày ra ánh sáng, cho thế giới một cán cân công lý. Đối mặt với vận mệnh bi thảm của người bị hại, thấy Thẩm Triết không biết hối cải, Khương Nghiên thật sự tức giận. 

Thế nên khi đưa tin, tâm trạng quả thật rất kích động. 

"Mọi người không cảm thấy đoạn tin tức này mang rất nhiều cảm xúc kích động à, tôi và bị người hại không quen không biết nhưng lại cảm thấy tức giận." 

Trong diễn đàn im lặng vài giây, có người nói: "Chàng trai trẻ kia, đúng là có chút quá đáng." 

"Nhưng dù sao cũng chỉ là đứa bé mười chín tuổi, phóng viên chúng ta khi đưa tin cần phải báo cáo chi tiết sự việc, chứ không phải xen lẫn cảm xúc của mình vào bên trong." 

"À, quả thật có phần không chuyên nghiệp, nhưng lúc ấy phóng viên Khương vừa mới tốt nghiệp, tham gia công tác không lâu." 

"Lúc ấy dân mạng xem được bản tin này, bọn anh hùng bàn phím trên internet còn đào mộ, đưa hết thông tin về thân phận cậu ta ra ngoài ánh sáng, khiến cậu ta phải tự sát, không thể lấy cái cớ không có kinh nghiệm để bao che cho quá khứ được." 

"Công nhận." 

"Tôi nghe nói, người gây tai nạn là em trai ruột của bạn trai phóng viên Khương, nói dễ nghe, cái này gọi là đại nghĩa diệt thân, còn nói khó nghe một chút, cái này gọi là mất hết tính người." 

"Cũng không thể nói như thế được." 

"Cho dù là vì sự nghiệp của mình, người bình thường cũng không ra tay tàn nhẫn được như vậy." 

Tống Hi Văn: "Chuyện đã qua ba năm, bây giờ lôi ra nói lại làm gì, rảnh rỗi quá nhỉ, công việc hoàn thành xong hết rồi hả?" 

Anh ấy vừa mở miệng đã kết thúc cuộc nói chuyện trong diễn đàn, mọi người ngượng ngùng không nói thêm gì nữa. 

Khương Nghiên trả điện thoại cho Vân Thái, nói: "Cám ơn em." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!