Hộp bánh kem sầu riêng khiến người ngửi ngất ngây, giờ phút này đang nằm gọn trong tay Lục Lẫm.
Khương Nghiên nhìn anh, lo lắng nói: "Nếu anh thật sự không muốn ăn thì không cần miễn cưỡng đâu."
Tiểu Uông ngồi bên cạnh bồi thêm một câu: "Nó giống như việc chị dâu khổ cực ba ngày ba đêm sinh cho anh một đứa con, cuối cùng đứa bé sinh ra lại vô cùng xấu, đội trưởng Lục Lục anh dám không nhận đây là đứa bé của anh à."
Hạ Vi: "Đứa bé này lại có mày rậm mắt to như người Châu Phi vậy."
Lục Lẫm khinh thường liếc bọn họ một cái, dùng dĩa xắn một miếng bánh kem, đút vào miệng: "Có sao đâu, chỉ là sầu riêng thôi mà, mặc dù bơ bị cứng, màu sắc cũng giống thứ nào đó không thể miêu tả, nhưng mùi vị vẫn rất ngon."
Tần Lâm rót nước trái cây vào ly: "Phục! Đội trưởng Lục đúng là người bạn trai quốc dân của Trung Quốc! Mọi người kính đội trưởng Lục một ly nào!"
Mọi người cũng nhấc ly lên cạn ly với Lục Lẫm.
Lục Lẫm uống xong một ngụm nước trái cây, sắc mặt mới dần thả lỏng.
Ăn xong bữa trưa, Tiểu Uông cùng Tần Lâm hướng dẫn Hạ Vi câu cá bên bờ sông.
Bấy giờ Khương Nghiên ngồi bên cạnh Lục Lẫm, thỏ thẻ hỏi anh: "Thật sự khó ăn lắm hả anh?"
Lục Lẫm nghiêm trang: "Em tự mình nếm thử đi rồi biết."
Khương Nghiên nhìn hộp bánh kem nhỏ: "Nhưng anh ăn hết rồi mà."
"Ý anh nói là nếm thử như thế này." Dứt lời, Lục Lẫm đưa tay giữ chặt gáy cô, hôn lên môi của cô.
Tiếng nức nở của cô bị ngăn lại trong cổ họng.
Đây là một nụ hôn sâu đầy mùi vị, giữa răng môi tràn ngập vị ngọt ngấy và mùi kỳ quái của sầu riêng, Khương Nghiên mở to hai mắt, nín thở đến đỏ mặt.
"Ơ ơ ơ, làm gì đấy làm gì đấy, trước công chúng có thể chú ý đến hình tượng một chút hay không." Tần Lâm quay đầu lại cười nói: "Lúc ân ái hai người có thể suy xét đến cẩu độc thân Tiểu Uông một chút không?"
Tiểu Uông: "Này này, kỳ thị cẩu độc thân à! Trong lòng em chỉ chứa tổ quốc nhân dân, không thèm hâm mộ đâu!"
Lục Lẫm cười nắm tay Khương Nghiên: "Chúng ta vào trong rừng đi."
"Mình vào rừng làm gì ạ?"
"Trừ việc nói chuyện yêu đương ra thì mình còn có thể làm gì."
Khương Nghiên lắc đầu liên tục, không đi, không đi không đi không đi!
Lục Lẫm nói: "Mẹ kiếp, em ghét bỏ ông đây đấy à."
Khương Nghiên cúi đầu suy nghĩ một lúc: "Em đi mua kẹo cao su cho anh, được không?"
Lục Lẫm lắc đầu: "Thôi, không nói nữa, mới một miếng sầu riêng đã khiến em biến thành cô nàng xấu xa vô tình vô nghĩa là anh đủ hiểu rồi."
Khương Nghiên kéo ống tay áo của anh lấy lòng: "Em xin thề với trời, tuyệt đối không!"
Lục Lẫm: "Sầu riêng còn mẹ nó do em làm."
Khương Nghiên càng thêm chột dạ, bò dậy xoay người bỏ chạy: "Em phải đi mua kẹo cao su! Chờ em nhé!"
Khương Nghiên mua kẹo cao su ở rạp bán báo ngoài công viên, vừa mới xoay người, lại thấy Khương Trọng Thần mặc đồng phục của học viện, đeo kính râm đen đẹp trai ngời ngời, lén lút ngó dáo dác vào công viên.
"Đoan Nhi."
Khương Trọng Thần sợ tới mức giật lùi về phía sau, tay che ngực, vẻ mặt hoảng sợ, xoay người định chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!